Về với em đi cô…

– CÔ ƠI… CÔ ĐỪNG ĐI MÀ… CÔ ƠI…

– Khánh, dậy đi con…

Tôi nghe tiếng mẹ gọi và chợt tỉnh giấc:

– Trời sáng rồi hả mẹ – Tôi nheo mắt lại, ú ớ hỏi mẹ

– Sáng rồi, 8h rồi đấy. Được hôm chủ nhật ngủ vậy đã chán chưa – vừa nói mẹ vừa cười trêu tôi – Mà con mơ thấy gì thế, nước mắt chảy đẫm gối rồi?

Tôi giật mình nhớ lại giấc mơ nhưng không kể lại với mẹ, chỉ cười rồi dậy đi vệ sinh cá nhân.

Ăn sáng xong xuôi, tôi khoác vội chiếc áo len mỏng ra ngoài. 8h rồi mà trời vẫn se se lạnh, cái gió hiu mùa thu làm tôi cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng đi. Bất chợt giấc mơ hôm qua ùa về trong tiềm thức. Một giấc mơ gợi lại bao kỉ niệm buồn…

Tôi gặp lại cô, một người giáo viên tôi vô cùng kính trọng. Thế nhưng đó không phải là gặp gỡ một con người bằng da bằng thịt mà đó là một hình dáng mờ ảo trong mơ. Tôi nhớ cô lắm. Có lẽ khao khát gặp cô bấy lâu nay đã làm tôi xúc động đến rơi nước mắt dù là trong mơ. Cô đã đi về một thế giới tốt đẹp hơn nhưng trong ký ức của tôi, cô vẫn ở đó…

Tôi là một cô bé rất nhút nhát, vì vậy, trong ngày đầu nhận lớp, khi được cô hỏi tôi đã không nói năng gì mà chỉ lặng im. Bạn bè tôi cũng không có nhiều. Vì ít nói và không năng động nên trong lớp chẳng ai chơi với tôi, họ coi tôi như người câm và như một bóng ma trong lớp. Lúc nào tôi cũng thui thủi một mình dù có thành tích học khá là xuất sắc. Tôi là đứa luôn đứng top đầu trong trường và thành phố trong những cuộc thi. Bạn bè ngoài lớp nhìn tôi với con mắt ngưỡng mộ nhưng đối với tập thể lớp, tôi chỉ là một cái bóng vật vờ chỉ biết đến sách vở. Trong lớp có cả một nhóm con gái rất ghét tôi. Họ nghĩ rằng tôi học giỏi nên kiêu kì, chỉ biết bản thân mình. Họ luôn gây khó dễ cho tôi, bắt bẻ tôi từng điều nhỏ nhặt nhất. Biết được mâu thuẫn đó, cô đã đứng ra để giải quyết những hiểu lầm. Nhưng hình như tôi càng cố gắng chứng tỏ bản thân mình không như các bạn nghĩ, cô càng giúp tôi hòa đồng với lớp thì các bạn lại càng xa lánh tôi hơn. Bởi họ nghĩ cô đang ở phe tôi. Nhiều khi tủi thân tôi đã khóc. Đôi khi tôi cảm thấy cuộc sống khi ấy nhàm chán tới mức tôi không hiểu mình tồn tại với cuộc sống này để làm gì. Ở nhà là một đứa con ngoan nhưng khi lên trường lại trở thành tâm điểm bàn tàn của nhiều người. Bố mẹ mà biết tôi như vậy hẳn thất vọng lắm. Chỉ có cô là luôn bên tôi, an ủi tôi lúc tôi buồn nhất. Cô luôn dặn tôi rằng phải cố hòa đồng với các bạn. Nhưng dù cố thế nào thì cũng trở thành công cốc khi mâu thuẫn giữa tôi và cả lớp ngày càng trở nên gay gắt hơn. Có lần, bạn ngồi bàn tôi làm rơi 200.000 nộp học. Thấy trong cặp tôi có tờ 200.000 như thế, các bạn đổ cho tôi lấy. Dù thanh minh ra sao thì cả lớp vẫn quay lưng về phía tôi. Quá mệt mỏi, tối hôm đó tôi đã ra ngoài đi đâu đó cho khuây khỏa. Cuộc sống của tôi cũng bắt đầu thay đổi từ buổi tối hôm đó…

Khi đang tận hưởng gió thu mơn man vào buổi tối, tôi chợt nghe tiếng xe máy phóng từ đằng sau lên. Giật mình tôi quay lại và né sang một bên nhưng khi chưa kịp làm gì thì chiếc dây chuyền tôi đeo trên cổ bị giật mất. Đó là chiếc dây chuyền mà bà nội quá cố đã mua tặng tôi vào sinh nhật thứ 12. Lúc đó tôi không còn suy nghĩ gì cả, chỉ biết chạy theo tên cướp đó mặc dù biết có lẽ tôi sẽ chẳng thể đuổi kịp. Hắn đi sang bên kia đường và phóng với tốc độ chóng mặt. Quá hoảng hốt, tôi chẳng để ý gì xung quanh nên đã vượt đèn đỏ lúc nào không hay. Rồi trước mắt tôi là chùm ánh sáng mạnh mẽ phát ra từ đèn trước của một chiếc ô tô con. Đôi chân tôi chôn chặt dưới đất dù trong đầu hiện lên hai chữ:” CHẠY ĐI”. Tưởng như sẽ có một vụ va chạm xe xảy ra với nạn nhân là tôi nhưng không…

– KHÁNH, TRÁNH RA EM

Một tiếng hét vang lên thất thanh. Đó là giọng nói quen thuộc mà hằng ngày vẫn giảng bài cho chúng tôi nghe, giọng nói đã an ủi tôi vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống. Tiếng la ấy kết thúc cũng chính là lúc mà điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Thi thể cô nằm sõng soài trên mặt đất với dòng máu đang chảy trên cả đoạn đường. Tôi lay cô dậy, gào tên cô và cầu xin người đi đường hãy cứu cô. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng…

Tôi đang đi trên con đường đầy kí ức ấy. Những kỉ niệm về cô cứ ùa về trong tiềm thức. Chính cô đã khiến bản thân tôi trở nên tốt hơn và tiến bộ hơn. Lúc nào tôi cũng nhớ cô da diết. Tôi nợ cô một lời cảm ơn và muốn nói với cô rằng:” Em nhớ cô lắm, cô về với em đi…”