Người lái đò thầm lặng

Thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức, còn lũ học trò chúng em là những người lữ khách sang sông, hết lớp khách này lại đến lượt khách khác rời bến sông nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi

Dưới mái trường thân yêu, với những kỉ niệm vui buồn, những hờn giận ngây thơ của tuổi học trò, nhưng thầy cô như những người mẹ hiền luôn dạy bảo, khuyên răng chúng em phải biết yêu thương nhau, những lời dạy ấy giúp chúng em khôn lớn từng ngày và biết yêu thương, đùm bọc nhau hơn. Có câu hỏi rằng: Ai nâng cánh ước mơ cho em? Rất nhiều học sinh đã cùng chung câu trả lời, đó là: Thầy cô không quản ngày đêm để dạy chúng em, chắp cánh cho những ước mơ của chúng em bay cao, bay xa hơn.

Vâng, thầy cô là những người lái đò thầm lặng, ngày đêm miệt mài góp nhặt những kiến thức để dạy dỗ cho thế hệ mai sau những kiến thức quan trọng, thầy cô đã nâng cánh cho những ước mơ của  chúng em bay cao, bay xa hơn, đến những chân trời mơ ước và đầy hoài bão của mình. Các công lao ấy, những công lao lớn lao của thầy cô làm sao chúng ta đền đáp được. Kể sao cho hết những công ơn của người thầy, người cô, thời gian ngày càng trôi qua nhanh, thấm thoát 12 năm học cũng sắp trôi qua, chúng em càng thấm nhuần những điều mà thầy cô đã dạy, truyền đạt cho chúng em. Với lòng yêu nghề, các thầy, các cô đã không quản ngày đêm, mưa gió để ươm mầm cho những măng non của đất nước mai sau. Rồi mai sau khôn lớn hành trang chúng em mang theo vẫn mãi không quên công ơn của thầy cô. Đó là những bài học đầu tiên cho em vững bước vào đời!