Mẹ của con

Cô ơi thế là chẳng mấy chốc nữa mà chúng em phải xa mái trường rồi cô nhỉ. Xa vòng tay yêu thương, đùm bọc, chở che của cô rồi.

Thật ra thì em đã xa vòng tay của cô được gần một năm rồi đấy. Thời gian nhanh quá cô ạ! Năm cuối cấp tưởng được cùng vui cùng học với các bạn và cô thì…. Sóng gió ập đến cuộc đời em nhanh cô phải không cô. Con sóng ấy đến chẳng báo trước với em gì cả để em phải tự gồng gánh chống chọi với sức mạnh của nó. Từ một đứa được bố mẹ bao bọc chở che nay lại bị bố đánh đập đuổi ra khỏi nhà. Tưởng chừng như em gục ngã rồi thì cô lại đến bên em ân cần, nhẹ nhàng mà bao dung đến lạ kì. Em là một đứa thiếu hơi ấm của mẹ từ nhỏ vì mẹ đi làm xa thì lại là chính cô thay mẹ quan tâm, bảo ban em từng tí một. Từ cách nói năng cho đến cách ứng xử.

Đó là những bài học làm người quý giá mà em học được ở cô. Là hành trang mà lúc bước vào đời em không thể thiếu. Em chuyển trường. Đó là bước ngoặt lớn đối với bản thân em. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ như thế này. Nhưng biết làm sao được cô nhỉ. Đời mà chẳng nói trước được điều gì cả. Em đi đến một vùng đất xa lạ với hành trang là ít bộ quần áo và ít giấy tờ cá nhân. Em không xin được một giấy tờ gì cả vì bố em cất giữ hết rồi. Thì lại chính là cô chạy đôn chạy đáo lo cho em từ giấy giới thiệu đến học bạ rồi đủ thứ giấy tờ. Cô sợ em lo lắng quá lại bảo vào nhà cô ở ít hôm cho khuây khỏa. Những lúc em quên nghe điện thoại thế là cô lại dáo dác điện người này người kia cô sợ em nghĩ quẩn. Cô ơi công ơn cô làm sao em trả hết. Cô cứ bảo cô yêu thương em lắm nhưng chẳng biết làm gì cho em cả. Cô là người có tác động rất lớn đến em. Người truyền thêm sức mạnh cho em vượt qua giông bão cuộc đời là cô. Người cho em nghị lực bước tiếp cũng là cô

Em chẳng học giỏi văn cũng không hay nói lời hoa mĩ nhưng hôm nay em lại muốn trải lòng ở đây vì em nhớ cô quá. Em muốn về bên vòng tay ấm áp của cô. Em nhớ bàn tay mềm mại của cô nắm tay em vào những ngày đông giá. Em nhớ bàn tay cô lau đi những giọt nước mắt chưa kịp khô trên khóe mi em. Em nhớ cái nhíu mày mỗi khi em phạm lỗi. Em nhớ nụ cười tươi mỗi khi em kể chuyện cô nghe. Em nhớ giọng nói khàn khàn mà lại ấm áp. Em nhớ ánh mắt lo lắng dành cho em. Em nhớ, em nhớ hết cô ơi. Từng mảnh kí ức cứ dần hiện về trong em.

Em tự cho phép bản thân không được gục ngã. Trong đầu em luôn tâm niệm rằng ông trời không phụ lòng một ai. Như cô luôn dặn em “Chưa đi đến hết đời cớ sao biết đời bạc”. Mặc dù bây giờ cuộc sống rất khắc nghiệt với em nhưng bản thân em luôn phải tiến lên phía trước chứ cô nhỉ. Mặc dù mỗi đêm nước mắt em vô thức rơi tiếc thương cho số phận hẩm hiu của mình nhưng bên em luôn văng vẳng lời dạy hiền từ của cô. Mỗi lần điện thoại cho cô là bao nhiêu uất ức tủi hờn thay nhau bộc phát. Chỉ có trước mặt cô em mới như thế thôi cô nhỉ. Vô lo vô nghĩ, khóc khóc cười cười như con dở hơi. Cô luôn bảo vệ em tránh khỏi những lời nói không hay của xã hội. Cô luôn dặn mọi người đừng nói cho em biết sợ em lo lắng rồi suy nghĩ nhiều. Cô luôn bao dung cho mọi lỗi lầm của em. Cô luôn mở rộng vòng tay đón em trở về.

Cô ơi mấy tháng nữa thôi cô ạ! Em hứa sẽ cố gắng đạt được mục tiêu mà cô trò mình đã đề ra cô nhé. Em nhất định sẽ làm được phải không cô. “Con biết rồi tình cô là vô hạn. Chẳng bao giờ con đếm nổi được đâu”,  “Công ơn cô như muôn vàn vì sao. Giữa trời cao vẫn rạng ngời ánh sáng”. Cô nhớ những vần thơ này không cô. Em  làm tặng cô mấy năm rồi. Chẳng biết cô còn nhớ không.

Cuối cùng em muốn nói với cô là “Con yêu mẹ rất nhiều”

Con mong mẹ luôn khỏe mạnh để con được đền đáp công ơn của mẹ mẹ nhé!!!!!

Con từ phương xa gửi người mẹ thứ hai của con muôn vàn tình yêu và nỗi nhớ…!