Thầy là cơn gió mát

Những chiều cuối tháng hai thật đẹp, bầu trời như trong xanh hơn, những ánh nắng le lói đang dần rọi vào khung cửa sổ. Tôi đang ngồi học bài bỗng dưng một cơn gió thoáng qua, tôi dừng chiếc bút đang viết trên tay. Gió, là cơn gió của những kí ức, là cơn gió của người thầy năm xưa. Chắc hẳn, ai trong cuộc đời cũng đã từng trải qua thời học sinh và có lẽ ai cũng còn giữ cho mình những kỉ niệm đẹp đẽ nhất, những kỉ niệm không bao giờ phai. Kỉ niệm về thầy cô giáo, bạn bè và mái trường thân yêu. Tôi cũng không ngoại lệ, quãng thời gian bồng bột, xốc nổi, vô tư hồn nhiên của những đứa trẻ ở tuổi mới lớn và đặc biệt hơn nữa đó là những kí ức về người thầy năm xưa – Thầy Hào.

Năm ấy, thầy cũng độ 38 tuổi, dáng người khá nhỏ nhắn với đôi mắt sâu hoắm đầy ấn tượng, thầy có giọng nói khá trầm và ấm với nụ cười thì không còn gì bằng nó như mùa thu tỏa nắng vậy. Thầy dạy tôi môn sinh vào năm lớp 8. Đây là môn học mà tôi cảm thấy không có hứng thú với nó một chút nào. Nhưng sau một học kì thầy dạy, chính thầy đã truyền cảm hứng, truyền ngọn lửa cho tôi, tôi yêu những bài giảng thầy dạy, yêu những gì mà thầy truyền đạt cho chúng tôi: Những điều hay lẻ phải, cách làm người và cách đối nhân xử thế.

Thầy là người thẳng tính, bộc trực nhưng thầy rất hay làm chúng tôi phải bật cười. Tôi vẫn còn nhớ như in hôm ấy, lớp chúng tôi não nề khi biết đề thi học kì sắp tới là đề của sở điều đó đồng nghĩa với việc là chúng tôi phải nhét cả quyển sách vào trong đầu. Thầy bước vào lớp, đi quanh một vòng rồi bảo: “Cả lớp ra đánh dấu bài mà học này”. Lớp tôi lúc đó nửa tin nửa ngờ, có đứa nói to: “Thầy ra đề à thầy?”, đứa bên cạnh lại bảo: “Làm gì có sở ra đề mà”. Lúc đó tôi cũng chẳng biết như thế nào thôi thì lấy sách ra theo lời thầy. Thầy đọc to và dõng dạc lắm” Bài 15,27,36…” chúng tôi đánh dấu vào sách bất giác nhìn lại những bài thầy cho toàn là bài thực hành. Thầy bật cười cả lớp cũng cười theo làm xua tan đi mọi khoảng cách. Thầy là người vui tính thế đấy! Bên cạnh những kí ức vui tôi luôn mang trong mình những kí ức buồn. Tôi đã theo học bồi dưỡng môn sinh thầy dạy, nhưng kết quả của cuộc thi Huyện không đủ để tôi bước tiếp, tôi đặt hết niềm hy vọng vào nó nhưng khi nghe thầy thông báo kết quả tôi như không tin được vào tai mình. Bất lực và tuyệt vọng tôi chỉ biết khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ con và thầy là người động viên, an ủi tôi trải qua khoảng thời gian đó. Thầy nói rằng: “Danh dự không quyết định được tương lai em à, tuổi em còn nhỏ, cuộc đời em còn dài, cả tương lai đang chờ em ở phía trước, vẫn còn rất nhiều cơ hộ cho em nắm bắt”. Tôi như nhận ra những điều thầy nói, tôi luôn thầm cám ơn thầy những gì mà thầy đã truyền đạt lại cho tôi.

Thấm thoát mới đó mà đã kết thúc năm học cuối cấp, tôi phải xa tất cả. Xa bạn bè, thầy cô và mái trường THCS Hương Hòa yêu dấu! Hôm đó, là tiết học cuối cùng của thầy. Không khí trầm lặng hơn mọi khi, thầy nói rằng: “Theo thầy nghĩ, lớp 9 là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi học trò, cùng viết lên những trang nhật kí đẹp nhất, những kỉ niệm khó phai”. Đúng vậy, không có gì đẹp hơn cái tuổi trăng tròn, cái tuổi đã đem lại biết bao nhiêu kỉ niệm hoài bão và ước mơ của tuổi trẻ. Buồn có, vui có đan xen những giọt nước mắt khi chia tay…

“Thời gian là dòng chảy khắc nghiệt của cuộc sống, là một bước nhảy vô tình không phương hướng”. Có người đã từng nói rằng: “Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào cho dù bị cảm lạnh nhưng vẫn muốn đứng dưới cơn mưa ấy một lần nữa”. Thầy như một cơn gió lướt ngang qua cuộc đời tôi, nhanh đến cũng vội vàng đi để lại cho tôi sự ngưỡng mộ, những bài học quý giá, những cái nhìn sâu sắc của cuộc đời. Dù thời gian có trôi đi, dù tóc thầy mỗi ngày một bạc thêm vì chúng em, dù khuôn mặt thầy ngày càng hằn lên những vết nhăn đi chăng nữa thì trong tim tôi vẫn luôn khắc sâu hình bóng một người thầy chân thành, mộc mạc nhất mà tôi đã từng biết.

Tôi luôn nỗ lực, phấn đấu để đạt được những gì mà mình mơ ước. Có lẽ suốt cuộc đời này tôi không bao giờ quên người thầy tận tụy, người thầy có trái tim bao dung và rộng lượng, người thầy cho đi không cần nhận lại. “Cám ơn thầy”, câu nói tưởng chừng như dễ nhưng tôi vẫn chưa một lần nói ra với thầy. Người thầy của tri thức, người lái đò tận tụy đưa tôi sang bến bờ tri thức bến bờ của những ước mơ. Thầy hãy giữ gìn sức khỏe nhé! Để chắp cánh ước mơ cho những thế hệ mai sau.