Nấc nhẹ tiếng gọi : "Thầy ơi…"

” Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp

Các con ráng: “Năm nay hè cuối cấp”

Chút nghẹn ngào bụi phấn vỡ lao xao “…

Vậy là đã hơn 600 ngày kể từ khi xa trường, xa thầy…

Tôi thấy nhớ cái không khí trong lành nơi ban công lớp học, nhớ sự bình yên của khoảng sân trường đầy cát bụi, và tôi nhớ… Cái dáng hao gầy quen thuộc vương mùi bụi phấn phía trên bục giảng… Bao nhiêu cảm xúc cứ thế dồn lại nghẹn ứ lồng ngực, và tôi nhớ thầy – người cha thứ hai của tôi,người cha của đại gia đình ngỗ nghịch 9c năm nào!

Thầy tôi…

Với tình yêu nghề, yêu trẻ và nhiệt huyết, dù nắng hay mưa vẫn miệt mài cần mẫn chèo lái con đò tri thức, chắp cánh cho bao ước mơ bay cao…

Thầy tôi…

Người cha luôn hài hước, vui vẻ mỗi giờ lên lớp, luôn mang lại tiếng cười và bồi đắp tình yêu văn bằng những lời dạy đi sâu vào trái tim học trò…

Có lẽ vì thế mà tôi cũng vô tình lạc vào thế giới văn học từ những bài giảng của thầy. Và tôi yêu văn. Tôi không chỉ học được nhiều  kiến thức mà học cả được những lẽ sống, biết yêu thương, bao dung và có tấm lòng nhân ái. Cũng bởi, thầy từng dạy tôi “văn học là nhân học “…

Khi tôi sai :

Thầy nghiêm khắc chỉ bảo tôi. Nhưng tôi biết, sự nghiêm khắc đó là để tôi biết sai, biết sửa chữa

Khi tôi vấp ngã:

Thầy bước đến bên tôi, cho tôi những lời khuyên, những lời động viên,đó là nguồn động lực giúp tôi có thêm sức mạnh đứng dậy và bước tiếp

Và… khi tôi thành công:

Thầy lặng lẽ, đứng sau, mỉm cười… Tôi biết, khi ấy thầy sẽ vui và hài lòng về tôi

“Có một tháng năm bồi hồi nhung nhớ

Bóng thầy hiện lên lấp lánh diệu kì

Trên vầng trán thời gian dồn lớp sóng

Em muốn khóc buộc lại ánh mắt tuyền “

“Thầy ơi con nhớ, nhớ bài giảng của thầy, nhớ giọng nói ấm áp quen thuộc và cả mái đầu đang mỗi ngày một điểm sương. Con chỉ mong sao mái đầu ấy đừng thêm màu bụi phấn và nụ cười “đẹp trai” ấy luôn nở trên môi!

Con còn nhớ những dòng lưu bút thầy viết cho con vào ngày chia tay “Vào THPT là việc nhỏ, trường đời mới là việc lớn ,luôn thành công em nhé. Hãy luôn yêu văn!”

Chắc chắn rồi thầy ạ, con sẽ luôn yêu văn. Bởi văn học không chỉ đưa con đến với thầy, với nguồn tri thức phong phú mà văn học còn là tâm huyết của cả đời thầy. Bầu trời trước mắt con xa và rộng quá, con sợ mình không thể vững vàng. Nhưng con hứa sẽ luôn cố gắng, sẽ thật thành công và không phụ lòng thầy. Vì con biết rằng, phía sau con, ánh mắt của thầy vẫn luôn dõi theo, bởi tình yêu thương không có bến bờ…

Những dòng ngắn ngủi không thể nói hết công lao to lớn của thầy, nhưng nhân đây, con vẫn muốn gửi tới thầy sự kính trọng và cảm ơn sâu sắc. Thầy ơi, hãy giữ mãi lòng yêu nghề nhiệt huyết của một người nhà giáo chân chính, thầy nhé, và con nhớ thầy, 9c nhớ  thầy…!”

Tuổi học trò của con với những ước mơ bay bổng, thật tuyệt vì có thầy…!!!