Ước gì con có thể…

-“Mẹ ơi,ước gì con là con gái , mẹ nhỉ ?”

Đó là câu nói của đứa con trai thứ 2 và cũng là đứa út trong gia đình nhỏ của cô tôi. Nó tưởng chừng như 1 câu nói ngây ngô của trẻ thơ thôi vậy, bởi thế, câu nói ấy đã khiến cho lũ bạn tôi ngây ngất trong 1 trận cười. Thế nhưng,’trẻ con có bao giờ nói sai sự thật’. Điều đó đã khiến tôi thấy tò mò về câu nói vô tình ấy!

Chúng tôi là dân khối D nên điều dễ hiểu là tại sao cô dạy chúng tôi trong 3 năm học. Mỗi bài học tiếng anh đối với lớp “Tây Vương Nữ Quốc” -A4K10YP2-chúng tôi là một niềm vui khó tả. Thần dân trong vương quốc đều cùng 1 nòi cả mà! Yêu lắm, mến lắm nhưng chưa bao giờ lũ con thơ ngây vừa chập chững bước vào đời này cất lên 2 tiếng: “Mẹ ơi !” (Và từ đây-sau dấu ngoặc này, cho “con” xưng con và gọi cô là “mẹ”)

Là một English teacher nên con nghĩ: Mẹ là người thiên về lối sống hướng ngoại. Con nghĩ rằng, 3 năm – đó là khoảng thời gian không dài nhưng cũng đủ để con thấu hiểu mẹ nhiều điều. Nhưng con đă sai, mẹ ạ! Con tưởng rằng mình đã đúng khi cho rằng, mẹ là người vô lo bởi mẹ luôn tươi cười mỗi khi đến lớp. Nhìn những nụ cười ấy, chúng con sẽ không bao giờ tin, mẹ có một đời sống nội tâm luôn trĩu nặng. Chúng con xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ nhiều vì bấy lâu ở bên mẹ mà không biết rằng: Trong gia đình, mẹ là người mẹ, người cha của cả 2 chàng hoàng tử. Mẹ đã giành trọn tình yêu cho 39 đứa con thơ trên bục giảng, thế nhưng khi trở về, lòng mẹ và cả thân hình bé nhỏ ấy có bao giờ nguôi. Mẹ đã lao tâm để chồng mình ở ngoài hải đảo xa xôi có thể yên tâm công tác xa nhà. Con tự hỏi, đã khi nào mẹ cảm thấy mỏi mệt với bao trọng trách ấy! Rồi những lúc mẹ ốm, mẹ đau thì ai sẽ là người chăm sóc mẹ, ai sẽ là người đảm nhận vai trò thiết yếu ấy trong gia đình. Con đau xót khi biết rằng, “1 nửa trái tim” của mẹ kia, người ấy 1 hoặc 2 năm mới về 1 lần. Trái tim con nhói lên khi nghĩ đến những lần căn bệnh dạ dày trong mẹ tái phát. Chúng con biết mà, biết tất cả những gì mẹ có, thế nhưng, đó chỉ là bề ngoài của mẹ. Điều đó đã khiến chúng con nhận ra rằng: Chúng con còn biết quá ít về mẹ. Nhưng… nhưng tại sao chứ? Nụ cười kia chỉ là để che đi những lo toan, bộn bề cuộc sống kia thôi sao hả mẹ! Con thấy tự trách mình biết bao khi mỗi lần hỏi mẹ: Mẹ có mối bận tâm nào không? – Không! Câu trả lời ấy khiến chúng con tin đó là sự thật. Mẹ nói rằng: Chỉ mong sao, các con được thành người. Và hãy nhớ là: “Tiên học lễ,hậu học văn”, nghe không!

Người – Bác của chúng ta đã nói: “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”. Với con, mẹ là người phụ nữ như vậy. Bởi đã bao giờ, mẹ chịu khuất phục trước bão táp phong ba! Thế nhưng, con còn 1 nỗi băn khoăn muốn mẹ trả lời là: Những lúc buồn, mẹ tâm sự với ai, khi mà cả 2 ngưởi con trai trong gia đình còn rất nhỏ, chưa thấu rõ lí lẽ cuộc đời! Cần lắm hình bóng 1 người chồng luôn kề vai sát cánh hay một người con gái lớn (tầm tuổi chúng em chăng?). Những lúc như thế, ngồi nghĩ lại, nghĩ về khoảng thời gian chẳng còn bao lâu, khi co én thoi đưa, tháng 4 đã đến, Kì thi THPT sắp diễn ra, con chỉ còn vẻn vẹn 87 ngày nữa được bên mẹ nhiều hơn, thì tim con lại nhói lên từng nhịp. Con không muốn xa mẹ và 38 thần dân còn lại trong vương quốc của mình, mẹ ạ. Con mong mẹ khỏe và hạnh phúc, luôn hăng say với sự nghiệp trồng người, mẹ nhé!

Con thầm cảm ơn đứa con trai nhỏ của mẹ đã thốt lên câu nói đó. Để khiến con tò mò và suy ngẫm, biết hơn ở mẹ nhiều điều. Con là người không tin vào mê tín cho lắm nhưng lần này, con thầm cảm ơn tạo hóa đã cho con được làm người con thứ 2 trong một gia đình mới, mà ở đó có mẹ. Vì thế, con hiểu tại sao, người con trai ấy lại suy nghĩ như vậy !

3 năm gắn bó là 3 năm cuộc đời. Con tin là như vậy. Bởi con nhớ lắm chứ lúc không thuộc bài hay đi học muộn. Thế nhưng 1 điều mà con cho là nghịch lí, mẹ ạ. Rằng thay vì nhắc nhở hay quở trách thì mẹ lại động viên và tếu hài chỉ bằng 1 câu: “Như thế, khi ra trường mới có cái để nhớ chứ!. Cứ tiếp tục phát huy, các em nhé!”(hihi…). Chúng tôi biết đó là câu nói đùa của mẹ để làm giảm bớt đi không khí “ngàn cân treo sợi tóc” thôi mà. Chính tâm lí ấy đã khiến chúng con yêu mẹ nhiều hơn, mẹ ạ.

Và con mong ước lắm 1 điều, 1 điều duy nhất, là gì, mẹ biết không:

-“Ước gì con có thể làm con gái ruột của mẹ…”.