‘Cô nói với lớp bao nhiêu lần rồi nhỉ? Không được nói chuyện hay là làm việc riêng trong lớp rồi mà. Sao nói mãi mà mấy đứa không nghe lời vậy hả?’ Haiz!
Chả biết đây là lần thứ bao nhiêu ‘Sếp’ Thuỷ phải nói những câu này với chúng tôi rồi. Một lớp học ‘đặc biệt’ lúc nào cũng bị thầy cô giáo phê bình, nhắc nhở về tội nói chuyện, không học bài cũ, ăn trong lớp,… Một tuần không ‘ăn’ giờ khá một lần là lớp chúng tôi không chịu nổi. Mỗi lần như vậy ‘Sếp’ Thuỷ bực mình lắm nhưng chẳng bao giờ ‘Sếp’ nặng lời với chúng tôi cả. Lúc nào ‘Sếp’ cũng nhẹ nhàng bảo ban chúng tôi hết lần này đến lần khác mặc dù chúng tôi vẫn chứng nào tật lấy không thay đổi. Đã có lần ‘Sếp’ bị nhà trường phê bình vì lớp quá ‘quậy’, mới học được 2 tuần rưỡi mà lớp đã ‘đạt’ được 5 giờ khá liên tiếp vì nói chuyện, không học bài. Quản lí một lớp A mà lúc nào cũng phải nghe thầy cô giáo phàn nàn về học sinh lớp mình hư, không bằng khối B khiến ‘Sếp’ nhiều khi rất buồn và thất vọng. Nhiều khi quá mệt mỏi, chán nản, ‘Sếp’ chẳng nói với chúng tôi nữa… Cuối cùng kì thi học kì cũng đến, các lớp khác thì ‘đâm đầu’ vào ôn tập còn lớp tôi thì vẫn mải mê với thú chơi của mình. Tình hình học tập của lớp ngày càng sa sút,’ Sếp’ rất lo lắng nên ngày nào cũng lên lớp đôn đốc, nhắc nhở chúng tôi học tập cẩn thận. Nhưng… một buổi sáng nọ, bỗng Sếp nên lớp với chiếc thước dài. Nhìn Sếp tức lắm. Đoán có chuyện không lành nên lớp tôi ngồi im lặng. Bỗng:
-T.A lên cô hỏi!
Cả lớp tôi bắt đầu náo loạn lên, không hiểu chuyện gì. Sếp gõ chiếc thước nhẹ xuống bàn ra hiệu trật tự, quay sang T.A hỏi:
-Hôm qua em đi đâu nói cô nghe xem nào (giọng cô vẫn nhẹ nhàng)
-Dạ…Thưa cô em đi chơi nhà bạn L thôi ạ.
-Có thật không? Thế nhà bạn L ở đâu?
-Dạ… Ở…ừm…
-Nhà bạn ở đâu? Nói nhanh cô còn sinh hoạt lớp nữa.(mặt Sếp bắt đầu nhăn vào)
…..
-Bây giờ đi chơi nhà bạn mà không biết nhà bạn ở đâu là sao hả? Cô không có thời gian đâu đấy.
-Dạ…em… hôm qua… em không vào nhà bạn L.
-Ờ. thế mà vừa nãy nói đi đến nhà bạn L. Thế hôm qua em đi đâu?
-Em… em…đi… chơi điện tử ạ!( T.A giọng run run đáp lại)
-Cậu gỏi nhỉ? BỐN lần trướ tôi đã gặp riêng cậu để nói chuyện rồi mà cậu còn tái phạm. Cậu lại còn nói dối tôi nữa hả? Cái mồm lươn lẹo, đi nói dối cha, về nói dối chú. Có biết là bố mẹ ở nhà thì làm việc vất vả để cho mình ăn học mà không biết thương lại còn dùng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ đi chơi hả? Cái chân, cái chân này đi nó quen rồi phải không hả?
‘Bụp, bụp!’
Chúng tôi mở to đôi mắt ngơ ngác nhìn, không tin vào cảnh tượng vừa rồi. Đây là lần đầu tiên, là lần đầu tiên trong 3 năm học trung học ‘Sếp’ dùng thước đánh học sinh. Chúng tôi không khỏi ngạc nhiên. Khuôn mặt ‘Sếp’ lúc đó đỏ lên, ‘Sếp’ tứ c vô cùng. Mọi sự chịu đựng của ‘Sếp’ trong những thời gian qua đã quá sự chịu đựng của người.’ Sếp’ quay đi hít hơi dài rồi nói tiếp:
– Tối nay về viết ngay bản tường trình rồi xin chữ kí vào cho cô! Bây giờ về chỗ! (quay về phía lớp) Còn cả lớp nữa, học hành cho cẩn thận vào, đừng để cô phải nói nhiều nữa!
Cả lớp tôi bỗng im thin thít,’ Sếp’ đặt chiếc thước lên bàn giáo viên rồi bước ra khỏi lớp học….
Ngày hôm đó là một ngày khó quên với chúng tôi. Một người luôn dịu dàng, nhẹ nhàng, ân cần hết lòng yêu thương, bảo ban học sinh trong mọi hoàn cảnh đã bị chúng tôi huỷ hoại trong phút chốc. Chúng tôi không ngờ vì cái tội ‘con nít’ mà đã làm cho Sếp buồn lòng…
Sếp ơi! Chúng em biết lỗi rồi Sếp ạ. Vì chúng em mà Sếp đã phải mệt mỏi trong quãng thời gian dài vừa qua. Chúng em cứ làm theo những gì mình thích, không quan tâm đến luật lệ của trường khiến Sếp nhiều lúc buồn, lo lắng. Sếp ơi, chúng em xin lỗi Sếp. Xin lỗi vì đã làm Sếp vất vả dạy bảo đám nhóc cứng đầu như chúng em. Và Sếp ơi, chúng em cũng cảm ơn Sếp rất nhiều vì đã cố gắng chăm sóc, dạy dỗ chúng em, cho chúng em bài học quý giá đẻ chúng em khôn lớn hơn!!! Chúng em yêu Sếp nhiều nhiều!!!