Những tia nắng cuối ngày nhàn nhạt buông xuống ô cửa sổ lớp học, hắt bóng mờ mờ xuống nền gạch đã mòn đi theo năm tháng, theo bước chân từng lớp học trò cứ đến rồi đi. Tôi không thích hoàng hôn, nói đúng hơn tôi không thích sự kết thúc. Khoảng thời gian này thường khiến con người ta cảm thấy hoài niệm, khiến cho tôi có cảm giác rằng thời gian vẫn sẽ tiếp tục quy luật, hành trình của nó cho dù tôi có cảm thấy hài lòng với những gì mà mình đã làm hay không. Hiếm có thứ gì vô tâm như thời gian. Nó giống như một dòng chảy một chiều, cứ bình thản trôi về phía trước. Đến khi bất chợt quay đầu lại, tôi mới nhận ra rằng… Thì ra cuộc sống đã cho tôi rất nhiều cơ hội, chỉ là lần nào tôi cũng bỏ lỡ nó. Giờ đây, khi một lần nữa phải đối mặt với sự chia ly, tôi lại nhớ về ngày hôm đó, ngày mà tôi rời xa mái trường tiểu học mà trong lòng vẫn ấp ủ một lời cảm ơn chưa kịp nói thành lời…
Có ai đó từng nói, đời người là một kiếp phù du, so ra cũng chỉ giống như cái chớp mắt giữa thời gian vô tận. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy. Tôi tin, mỗi sự tồn tại đều mang một ý nghĩa riêng không thể thay thế được. Và, tôi của những năm đó, cứ mãi loay hoay, mãi sải cánh đi tìm câu trả lời, “Rốt cuộc con người sống để làm gì?”. Và câu hỏi đó, khi cô bước vào cái thế giới nhỏ xíu của tôi, cô đã cho tôi một câu trả lời, không một chút khúc mắc, từ chính cuộc đời giàu sức tỏa của cô. Ba năm… Không ngắn cũng không dài, nhưng đủ để tôi tìm được lời giải cho chính mình…
“Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác…”
Cô tôi không đẹp cũng không hiền từ như những hình mẫu cô giáo quen thuộc mà tôi được học từ trong những trang sách. Cô nghiêm khắc, và dường như đứa học trò nào trong lớp tôi những năm ấy đều cảm thấy thật sợ cô. Thế giới bé tẹo dưới mái trường của chúng tôi gói gọn lại trong từng lời giảng và trong đôi mắt nghiêm nghị đến kì lạ của cô. Nhưng phải trải qua sự dìu dắt của cô mới thấu hiểu được sự tận tâm của một con người hết mực đáng kính ấy. Tôi thích ngắm đôi mắt của cô. Đôi mắt với những quầng thâm nơi sâu thẳm cùng những vết chân chim in hằn theo năm tháng đằng đẵng nửa cuộc đời. Lúc nào cũng thế, khi tôi nhìn vào đôi mắt cô, tôi đều thấy cả một khoảng không gian trĩu nặng nỗi buồn thương, những lo toan trăn trở của đời người mà đối với tôi của năm đó, cho dù có ngắm đi ngắm lại bao nhiêu lần cũng chẳng thể hiểu được. Ông trời chẳng ưu ái cho cô điều gì cả. Gia đình cô hay cuộc đời cô…
Tôi không biết vì sao cô chọn nghề nhà giáo, hay nói đúng hơn tôi không biết cô chọn nghề hay nghề chọn cô. Đối với việc dìu dắt chúng tôi đi hết ba năm tiểu học, tôi nghĩ cô nhận được nỗi buồn nhiều hơn là niềm vui, tôi đoán vậy. Tôi nhận thấy điều đó mỗi lần ngẩng đầu trộm nhìn cô. Ánh mắt cô nhìn những đứa học trò chúng tôi sao có cái gì đó khiến lòng tôi quặn thắt. Cô buồn và lo, lo cho tương lai của những đứa học trò còn quá vô tư, ham chơi kia. Nhưng thật may vì cô đã không bỏ rơi chúng. Thật may vì cô đã không quản ngại khó khăn mà cầm tay chúng, dắt chúng đi qua mái trường tiểu học, chỉ cho chúng đâu là đúng đâu là sai, khơi dậy trong những đứa trẻ năm ấy niềm tin vào tri thức, vào sức mạnh của niềm tin. Thanh xuân của chúng may mắn vì có cô…
Ngày chúng tôi rời đi, cô đứng đó, giữa hai mươi lăm đứa học sinh lớp tôi, nở nụ cười trìu mến. Sứ mệnh của cô đã hoàn thành.
Thời gian như ngưng đọng lại trong khung hình đã bạc màu. Phải, ít nhất trong mắt tôi, cảnh tượng ngày hôm đó có thể nói là đẹp như tranh. Mỗi lần cố chạm tay vào những kỉ niệm xưa cũ, tôi luôn có cảm giác mình đứng hẳn ra ngoài mà ngắm lại những tháng ngày đã qua. Thế giới chứa chan ánh sáng, thứ ánh sáng rực rỡ ôm ấp trọn vẹn bóng dáng hai mươi sáu con người…
Cảm ơn cô vì đã dành cả tuổi thanh xuân cho những đứa trẻ như chúng con…
Cảm ơn cô vì đã bước vào thế giới của con, cho con biết phải sống một cuộc đời sao cho thật đáng sống…
Mọi sự gặp gỡ trên đời đều là tùy duyên. Có những kí ức đã định sẵn không thể nào xóa đi, cũng như một số người không thể nào thay thế được.
Tôi nhìn ra con đường trước mặt. Nó như rộng hơn và dài hơn trong ánh chiều tà. Những kí ức cứ xoáy mạnh vào trong tâm trí tôi khiến trong lòng tôi cồn cào nỗi nhớ. Có một cái gì đó xa thật xa cứ níu chặt tôi. Lời cảm ơn đó, tôi sẽ giữ lại cho một ngày không xa…
Cô ơi, đợi con cô nhé!