Thầy cô – Những người đã đưa chúng em cập tới bến cảng của tri thức

Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu như cha mẹ là hai đấng sinh thành có công nuôi dưỡng ta từ nhỏ đến lớn thì thầy cô cũng có công không nhỏ. Thầy cô là những người dạy cho ta biết chữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Đối với những học sinh còn cắp sách đến trường như chúng em thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.

Thầy cô – Hai chữ thiêng liêng ấy đã dẫn dắt cho chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, là người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Thầy cô là người lái đò cho học sinh quả thật không sai. Thầy cô đã dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều thử thách, khó khăn nhưng cũng có những niềm vui và điều bất ngờ. Nhờ thầy cô đã luôn tận tâm, tận tình điều khiển chuyến đò ấy để chúng em có thể cập bến tới cảng kiến thưc với bao điều thú vị. Những gì thầy cô đã làm cho chúng em cũng cao cả và thiêng liêng như cha mẹ dành cho con cái vậy.

Chắc chắn trong cuộc đời của một con người đều đã từng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, là thời của tuổi mộng mơ, là thời của những ý tưởng tinh nghịch vụt đến rồi lại vụt đi và cũng là thời của biết bao sự ngây ngô, ngỗ nghịch. Chính thầy cô là người đã làm thay đổi chúng em trên con đường học vấn. Từ khi chúng ta chỉ là những em bé hồn nhiên, ngây thơ, ta đã được cha mẹ đưa tới trường mẫu giáo. Đó là nơi để chúng ta hiểu lễ nghĩa, hiểu cách ăn nói, cư xử. Rồi dần dần chúng ta lên tới cấp học cao hơn. Nhưng đằng sau vẫn luôn có bóng dáng của thầy cô dõi theo. Một điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, đều có thầy cô ở bên khen ngợi hay nhắc nhở.  Thầy cô – Người đã thầm lặng đưa chúng ta tới đỉnh cao của kiến thức, nơi ánh hào quang chói lọi đang vẫn tay chào đón, và dành tặng cho chúng em một tương lai rạng rỡ.

Thật tự hào khi là học sinh của trường Trung Học Cơ Sở Tình Cương. Tự hào không chỉ vì được học tập ở một môi trường tốt, mà còn được các thầy, cô giáo tận tình dìu dắt từng ngày. Ở đây, không chỉ đơn thuần là người thầy người cô mà đó còn là người cha người mẹ thứ hai của chúng em. Thầy cô luôn sẵn sàng dành thời gian để lắng nghe, giải đáp những câu hỏi thắc mắc của chúng em, Thầy cô luôn tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học căng thẳng. Thầy cô có thể hiểu và thông cảm với chúng em. Thầy cô khẽ mỉm cười và gật đầu khi chúng em cúi chào lễ phép. Nhưng thầy cô cũng rất buồn khi chúng em hỗn láo. Có phải thầy cô luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi có học trò hư, để thể hiện sự cứng rắn dẫn dắt học sinh . Vâng, tất cả, tất cả, từ những thứ nhỏ nhặt nhất, chúng em đều coi trọng, vì đó là tình thương bao la, mênh mông như biển trời dành cho chúng em.

Trên cuộc đời này có biết bao thứ tình cảm thiêng liêng và sâu sắc. Mỗi tình cảm lại mang một cách khác nhau. Thầy cô đã dạy cho chúng em biết bao điều để mở mang góc nhìn hạn hẹp này. Họ đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò. Chúng em luôn biết ơn các thầy, các cô. Những bông hoa điểm mười đỏ chói sẽ là món quà to lớn nhất mà chúng em dành tặng cho thầy cô. Chúng em biết, những món quà đó làm sao to lớn bằng công sức thầy cô đã bỏ ra cho chúng em. Nhưng chúng em sẽ ngày càng, ngày càng hoàn thiện bản thân mình hơn nữa để đền đáp công ơn mà thầy cô đã dành cho chúng em.

Một đoạn trong bài hát đã nói như vậy:

“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về chốn xưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy
Để em đến bến bờ ước mơ
Giờ năm tháng sông dài gió mưa
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong hồn xưa.”

Cảm ơn thầy cô đã dạy dỗ, chỉ bảo cho chúng em từng chút một. Cả đời này chưa chắc sẽ quên được điều đó!