Thầy trong tôi… Giờ đã là kỉ niệm

Kí ức giống như những phím đàn. Có khi chúng vang lên một bản giao hưởng du dương, trong trẻo khiến cho lòng ta cảm thấy hạnh phúc, lắng đọng. Có khi chúng lại ngân lên một bản xô-nát buồn bã hay một chuỗi nốt nhạc vô vị làm cho ta cảm thấy khó chịu, muốn xóa ngay đi trong trí óc. Vâng! Con người ai cũng có riêng cho mình những kí ức, dù vui hay buồn, đẹp đẽ hay tăm tối, một khi đã trở thành kỉ niệm, đã khắc sâu trong tâm trí của chúng ta thì hạt bụi thời gian không thể nào xóa nhòa đi tất cả… Và tôi, trong suốt quãng đời học sinh, cuộc đời tôi đã viết nên rất nhiều câu chuyện đẹp và đáng nhớ về bạn bè và thầy cô.

Tôi nhớ rất rõ hôm ấy, nhờ vào cơn mưa trái mùa mà buổi trưa tháng tư oi bức trở nên mát mẻ, dễ chịu lắm! Tôi ôm sách và lắng nghe những giai điệu phát ra từ cái máy ra-đi-ô cũ: “Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Từng ngày, giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy…“. Giọng ca ngọt ngào của nữ ca sĩ Cẩm Ly nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ. Những hạt mưa rơi xuống như tan ra, cuốn vào vòng xoáy của ký ức. Hình ảnh người thầy thân thương dạy tôi năm cuối cấp một dần dần hiện ra…

Không gian tối dần, tôi không còn nghe được tiếng mưa lộp độp rơi nữa. Bất chợt, một tia sáng nhỏ nhắn dẫn lối tôi đi đến một nơi nào đó, không hiểu sao lúc ấy tôi không thấy sợ hãi hay kì lạ, mà từng bước từng bước mon theo tia sáng ấy. Đi mãi, cuối cùng, tôi đi đến một con đường quen thuộc, lòng tôi bắt đầu cảm thấy rạo rực, bồi hồi – con đường đến trường Tiểu học của tôi đây mà! Chim hót líu lo, hàng cây phượng vĩ gửi những cánh hoa đỏ thắm theo gió đến bên tôi như chào đón cô học trò nhỏ mới về thăm trường sau… Những bốn năm.

Cổng trường hiện ra trước mắt tôi. Không hiểu sao nước mắt tôi ứa ra như được nhìn thấy một người bạn thân lâu ngày không gặp. Trường vẫn ở đấy những lớp cũ còn đâu? Bởi vì năm tôi tốt nghiệp, trường đang được tái xây dựng. Xây xong rồi, đẹp lắm!…

Kia rồi!

Bóng dáng gầy gò thân thương ấy! Đó là thầy Dương – người thầy đã hết lòng dạy dỗ tôi trong suốt năm học lớp năm. Với nụ cười ấm áp, thầy đang vẫy tay chào tôi. Mừng rỡ, hạnh phúc, tôi cố hết sức chạy thật nhanh đến bên thầy, ôm chầm lấy thầy như đứa con thơ xà vào lòng người cha vậy. Người thầy của tôi, bây giờ đã già lắm rồi! Tóc thầy đã bạc và rụng đi nhiều như đi theo những kiến thức mà thầy truyền đạt cho bao thế hệ học sinh chúng tôi. Không giống như bài văn của bao bạn khác, thầy của họ cao to, vạm vỡ, răng trắng đều như hạt bắp,… thầy của tôi chỉ cao chừng 1 mét 6 mà thôi, dáng người xương xương, hàm răng đen vàng (vì thầy hút nhiều thuốc lá) có vài lỗ hổng, làn da ngăm nhăn nheo, bắt đầu xuất hiện những chấm đồi mồi,…Tuổi xuân và sức trẻ của thầy đã bị thời gian lấy đi thật rồi! Tôi buồn bã…

Nhớ lắm năm xưa khi còn là cô học trò nhỏ của thầy, chúng tôi vô ưu vô lo nên lúc nào cũng làm thầy lo lắng. Vào những tiết học Toán, thầy giảng bài và viết những con số, dòng chữ “rồng bay phượng múa” trên bảng. Tụi học trò chúng tôi thường hay trêu chọc thầy, chê thầy viết chữ xấu. “Thầy viết như vậy là đẹp lắm rồi!” thầy vui vẻ trả lời. Thật ra, công thức của thầy ghi tuy không đẹp, nhưng lại rất rõ ràng và dễ nhìn. Vào những trời mưa tầm tã, thầy đội mưa đến trường để dạy cho chúng tôi. Chiếc xe đạp cũ kêu cót két như lời than thở của dây xích đòi nghỉ ngơi. Thầy vẫn ra sức đạp. Cơn gió vô tình thổi ngược chiều như đang thử thách thầy vậy. Cả thân hình thầy ướt sũng, run lên, thầy gồng mình chống chọi với gió và mưa. Tôi cảm động lắm! Đứng trên ban công quan sát thầy, hơi ấm tỏa ra từ lớp học càng khiến tôi thương thầy nhiều hơn. Hình ảnh người thầy hết lòng vì sự nghiệp giáo dục khiến tôi ngưỡng mộ, tự hào và cũng… Thương lắm. “Thầy cô là những người vĩ đại“, đúng, đúng lắm!

Bất chợt tôi lại nhìn thấy mình đang trò chuyện với thầy. Chiếc cặp táp mà lớp tôi hùn tiền tặng thầy, đang ở đó, luôn được thầy mang theo bên mình như báu vật. Lòng tôi vui vô cùng, cảm thấy ấm áp và sung sướng khó tả. Trò chuyện với thầy một lúc, tôi ngỡ ngàng với một câu nói của thầy: “Hết năm nay, có lẽ thầy sẽ về hưu, em ạ.” Quyết định của thầy không quá vội vàng nhưng lại khiến lòng tôi như đứng lại, nao nao. Chị gió vuốt những ngón tay mát lạnh của mình vào không khí như thầy đang đông lạnh trái tim tôi bằng một nỗi buồn vô tận. Qua bốn thiên niên kỉ, thầy đã cống hiến cả đời mình cho học trò: Sức lực, tuổi trẻ, kiến thức, kỉ niệm,… Mới hôm nào thầy còn chia sẻ với tôi niềm vui hạng nhất Nhất câu lạc bộ Toán, mà giờ đây, thầy sẽ không còn ở đây nữa, tôi sẽ không còn được nghe tiếng giảng bài giòn giã của thầy, không còn được thấy thầy trên chiếc xe đạp cũ,… Những hình ảnh ấy đã qua thật rồi, tất cả mọi thứ  chỉ còn là kĩ niệm, tôi chợt nhận ra…

Lúc đó, tôi muốn quay sang hỏi thầy thật nhiều: “Thầy sống ở đâu?”, “Em có thể đến nhà thăm thầy không?”… Tôi bất giác nhận ra suốt bao năm nay bản thân đã quá vô tâm với thầy cô. Thầy vừa mở khóe miệng thì bỗng dưng hình ảnh thầy xa dần, khung cảnh ngày nắng ấm áp, tiếng chim ríu rít trên cành vọng ngày càng xa. Tôi bàng hoàng: “Mình còn chưa kịp nghe câu trả lời của thầy mà. Làm ơn, chỉ một chút nữa thôi cũng được, hãy cho tôi được ở lại nơi đây!“. Cả thân hình tôi run run, tôi cảm nhận rõ ràng hơi nóng từ những giọt nước mắt trên má tôi. Không kịp nữa rồi! Thầy không trả lời mà chỉ hiền từ vẫy tay, nói với tôi bằng giọng trầm ấm quen thuộc: “Tạm biệt con nhé! Sau này nhớ học thật giỏi nha, Minh!“…

“Rầm” tiếng sấm đánh thức tôi dậy. Tôi ngơ ngác. ngỡ ngàng nhìn mọi vật xung quanh. May quá, tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi…

Sao lạ quá? Tôi đang rơi nước mắt. Tại sao vậy? Tôi dự cảm một điều không lành, một cảm giác rất lạ. Đồng hồ đã điểm bốn giờ, tôi phải nhanh chóng bắt tay vào giải đống bài tập trong lớp. “Tích tắc…tích tắc...” Tôi không thể nào tập trung được. Nhìn lại đồng hồ một lần nữa, tự nói với bản thân: “Chà, bốn giờ rưỡi rồi, sắp đến giờ đi học ở trung tâm và… Cũng sắp tan trường rồi nhỉ? Hay là mình ghé qua trường một lần xem sao?”. Nói rồi, tôi chán nản đưa mắt nhìn từng hạt mưa rơi. Trong chốc lát, tôi cảm thấy mình thật vô lí, chỉ là giấc mơ thôi mà. “Một giây…Hai giây…Một phút…Hai phút…“, cái cảm giác kì lạ ấy vẫn chưa biến mất. Dường như thời gian càng trôi qua, nó lại càng mạnh mẽ hơn, cuối cùng, tôi đặt bút xuống và xách chiếc xe đạp chạy như bay tới trường. Cơn mưa hôm đó không lạnh bởi nội tâm tôi, một cơn bão đang lớn dần lớn dần, lạnh lẽo hơn nhiều.

“Két!

Đã đến nơi rồi. Tôi nhanh chóng kiếm phòng học của mình. Ôi không! Thầy đã không còn ở đó, trong lớp 5/6 nữa. Không có số điện thoại, không có địa chỉ nhà, cả họ tên đầy đủ của thầy cũng không biết. “Vậy là em không thể gặp lại thầy nữa rồi! Thầy ơi!!!”

Qua bao năm ròng rã học tập, hạnh kiểm tốt, nhưng tôi lại mắc phải một lỗi lầm đạo đức to lớn “vô tâm với thầy cô”. Cuộc sống con người ngày càng bận rộn, ta thường hay bỏ qua quá khứ, những kỉ niệm xưa, rồi sau này khi nhận ra thì những điều quý giá ấy, ta đã để vụt mất rồi.

Giấc mơ của tôi rất đẹp, rất đáng nhớ, bởi nó là tất cả những kí ức còn sót lại trong tôi về một ngày thầy kính mến. Nếu không có giấc mơ đó, chắc tôi sẽ quên mất những hình ảnh, cảm xúc đẹp đẽ của của tuổi học trò, Nếu không có giấc mơ đó, chắc tôi sẽ không nhận ra lối sống sai lầm của mình, sẽ không biết được sự yêu thương, quan tâm, trọng trọng những gì đơn giản, bình dị xung quanh chúng ta là quan trọng đến mức nào. Nếu không có giấc mơ đó, chắc chắn khi về già, tôi sẽ cảm thấy hối hận rất nhiều,…

Vào ngày 20/11, học sinh tặng cho người thầy của mình những đóa hoa tươi thắm để tri ân thầy cô. Chỉ duy nhất ngày ấy thôi sao? Tại sao không phải là cả tháng, cả năm, cả một đời cho những ai đã từng đi qua thời áo trắng đẹp đẽ? Đúng vậy, là một học sinh, không những học giỏi, mà còn phải biết ngoan ngoãn, yêu thương, quan tâm thầy cô của mình nhiều hơn, trước khi quá muộn. Là học sinh lớp chín, chúng ta sẽ có rất nhiều áp lực thi cử, dù là vậy, hãy cố gắng quan tâm, xây dựng những kỉ niệm đẹp với thầy cô để sau này không tiếc nuối, để mỗi khi “phím đàn kí ức” ngân lên, chúng ra sẽ cảm thấy thăng hoa và hạnh phúc.