Người lái đò

Cô giáo dạy môn văn
Thường hay thích giảng giải
Chuyện thông tin thời sự
Chuyện ngược Bắc xuôi Nam

Cô giáo thương học sinh
Như thương nhành cây nhỏ
Sợ gió mưa lạnh lùng
Cây lung lay gãy rụng

Cô thương cô dặn dò
Học hành phải chỉn chu
Rồi tương lại xán lạn
Nhớ nhé đừng quên cô

Cô giáo vẫn còn trẻ
Trẻ mãi như thời gian
Trẻ mãi như tia nắng
Trong sắc xuân vội vàng

Cô giáo viết giáo án
Từng nét chữ dịu dàng
Không đánh máy cứng ngắc
Mà mang cả mênh mang

Mênh mang tình cô đấy
Như nước tại Trường Giang
Cô nhẹ nhàng nhỏ nhẹ
Dạy trò hết tinh hoa

Lớp thích gọi “chị cả”
Vì cô thế, hiền hòa
Cô thân mật gần gũi
Cô dịu nhẹ thiết tha

Trong những lời cô giảng
Là cánh cò bay qua
Là ước mơ xanh ngắt
Là thanh xuân em qua.

Tặng “chị cả” của A7-1518 Trung Học Phổ Thông Quỳnh Côi.
Cô giáo của chúng em – Vũ Thị Hiên.
Rất mong cô giáo sẽ nhận được bài thơ nho nhỏ này của em. Còn cả một chặng đường dài phía trước phải đi, rồi chúng em sẽ bước ra khỏi đôi canh của cô đến những chân trời khác, nhưng mong cô hiểu rằng, giờ phút này đây, khi chúng em vẫn nhỏ bé dưới tay cô che chở, quãng đường phía trước nguyện cùng cô bước qua. <3