Trong trái tim của mỗi con người ắt hẳn đều dành một vị trí quan trọng dành cho những người ta yêu thương, những người luôn bên ta và giúp đỡ ta suốt cuộc hành trình dài của chốn nhân gian này. Em cũng vậy, người đã cho em sự sống, nuôi em khôn lớn thành người đó chính là bố mẹ em. Nhưng có một người em luôn kính trọng, luôn thầm biết ơn vì những hy sinh của người ấy cho em, cho những đứa trẻ thơ khát con chữ, đó chính là cô giáo của em – Cô Lụa.
Cô Lụa là giáo viên của trường Tiểu học Mỹ An, huyện Lục Ngạn – một huyện nghèo miền núi của tỉnh Bắc Giang. Năm nay cô đã ngoài 55 tuổi rồi. Cô có một nước da ngăm đen, đó là làn da của gần trọn một cuộc đời nhuộm nắng những buổi trưa hè dắt tay học trò đến với con chữ. Đôi mắt cô to tròn, màu đen, đôi mắt ấy chứa đựng cả tình yêu thương mà cô dành cho học trò nghèo vùng núi nơi đây. Đôi môi cô luôn nở một nụ cười, mỗi khi cô cười, nụ cười ấy giống như một bông hồng chớm nở, nó mang lại sự ấm áp cho những người xung quanh. Vẻ đẹp ấy của cô được tô thêm bởi mái tóc dài mượt, cũng từ mái tóc ấy mà chúng em được gần với những câu chuyện cuộc sống từ cô hơn mỗi giờ ra chơi ngồi nhổ tóc sâu cho cô.
Cô dạy chúng em hồi năm lớp hai. Còn nhớ ngày đầu tiên chúng em đi học, học sinh đi rất ít vì kinh tế còn khó khăn. Nhưng cô vẫn đi từng nhà một, vận động các gia đình cho con em mình đi học. Cô làm tất cả mọi điều chỉ mong học sinh mai sau lớn khôn, có kiến thức để dựng xây quê hương. Bàn tay cô thô ráp, nhăn nheo vì bụi phấn, và cũng bởi bao năm tháng qua, bàn tay ấy luôn nắm lấy những bàn tay học sinh khó nhọc viết từng nét chữ. Mái tóc của cô đã pha sương vì bụi phấn và vì học sinh thân yêu. Cô dành trọn tuổi xuân của mình để “bám” trường, “bám” lớp và cần mẫn chở những chuyến đò tri thức sang sông. Em nhớ nụ cười của cô, em nhớ giọng nói ngọt ngào của cô mỗi khi cô đọc truyện, dạy chúng em cách sống ở đời – những câu chuyện giản dị như từ chính cuộc sống của cô vậy!
Em không thể nào quên được kỉ niệm với những năm tháng được bên cô. Nhất là cái ngày ấy … Ngày mà em mắt ướt nhạt nhòa dắt tay mẹ đến trường, em không muốn đến trường, không muốn vào lớp vì các bạn hay trêu em. Bởi vì mắt của em không được bình thường như các bạn, em xấu hổ về khuôn mặt của mình. Cô đã đến bên em, xin phép mẹ cho em vào lớp, đôi bàn tay cô chạm vào đôi má đượm những giọt nước mắt nhạt nhòa của em. Khẽ mỉm cười cô nói: “Vào lớp đi con”. Bàn tay cô dịu dàng ấm áp nắm lấy bàn tay bé nhỏ dắt tay em vào lớp. Lúc ấy, em cảm thấy cô dịu dàng, cảm giác ấm áp như bàn tay mẹ đang nắm chặt tay em vậy. Cô đã giải thích cho các bạn trong lớp hiểu. Từ đó, em luôn coi cô là người mẹ thứ hai của em vậy.
Suốt bao tháng năm qua, cô là người đã nâng bước chúng em, đưa chúng em đến bến bờ tri thức, để em ngày qua ngày chạm gần được hơn những ước mơ của mình. Trong trái tim của em, cô vừa là cô giáo, vừa là mẹ hiền thứ hai của em. Em cầu mong cô luôn khỏe mạnh để tiếp tục vững tay lái đưa những chuyến đò cập bến tương lai. Có một điều em luôn ấp ủ những năm tháng qua mà chưa nói được lên lời, đó là: “Cô ơi, con yêu cô nhiều lắm! Con sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ sự tin tưởng của cô.”