Em xinh lỗi cô

Thời gian cứ trôi, nhìn lại chặng đường học sinh mà tôi đã trải qua thấy sao mà ngắn. Tôi chưa kịp nói hết lời yêu thương cho cô. Nhìn lại quyển lưu bút thấy thời học sinh sao mà ngây ngô. Tôi đã gây ra bao nhiêu lỗi lầm đối với cô, câu chuyện sâu đây là bài học quý giá.

Lúc mới học lớp Sáu các điểm của tôi đều trên điểm Năm lúc đó tôi không hiểu sao tại sao tôi lại được điểm 4 tôi đã làm tốt. Lúc đó tôi thấy thật giận cô, chắc là do tôi không đi học phụ đạo môn văn nên cô đã cho điểm kém. Tôi nghĩ nên lấy món đồ của cô cho đỡ giận, tôi liền nghĩ sẽ lấy hết tài liệu của cô. Không kịp suy nghĩa những hành vi của mình tôi liền đi đến nhà cô. Cô không giàu, chỉ sống trong một ngôi nhà nhỏ. Tôi liền đi vòng qua của sau thấy không khoá, tôi liền vào, khi vào nhà cô thấy ciếc bàn nhỏ bước lại gần thấy sổ điểm, giáo án tôi liền lấy hết những gì sót lại trên bàn. Những ngày đó đối với tôi rất dỗi nặng nề. Tôi vẫn đi học nhưng đến tiết Văn tôi không học. Trống đánh vào lớp lớp trưởng đã hỏi ngay các bạn: “Có bạn nào lấy tài liệu của cô giáo không” cả lớp không ai trả lời, lúc đó tôi không dám nói tiếng nào. Hết tiết tôi liền chạy về nhà. Đến nhà tôi liền xem, tôi thấy quyển sổ “Nhật kí giáo viên” trang đầu tiên đập vào mắt tôi là những dòng chữ nói về tôi: “Tại sao em Lương lại nghỉ học, mình đã hỏi cả lớp ai cũng nói là không biết mà em chỉ nghỉ mỗi tiết Văn thôi. Có khi nào mẹ em ốm nặng không, chiều nay mình sẽ đến nhà…” những dòng chữ cứ nhảy múa trong đầu tôi, mắt tôi mỗi lúc hoa lên. Tôi oà lên khóc và dặt vặt mình, vì một chuyển nhỏ mà lại làm thế này. Tôi quyết định chiều nay sẽ đến nhà cô, nhưng vừa đến nhà cô thì tôi không đủ can đảm để nói lời xinh lỗi. Thấy tôi cô liền gọi ngay: “Lương tại sao em lại nghỉ học vậy”. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má tôi thu can đảm để nói hết câu: “Cô ơi, em là một đứa học sinh hư, chính em đã lấy cắp số tài liệu của cô, em có lỗi với cô nhiều lắm” tôi đưa tài liệu cho cô. Cô khóc và nói: “Lương ơi, con người chẳng có lúc nào là không mắc lỗi lầm đâu em, quan trọng là chúng ta có biết sữa lỗi hay không, em ngoan lắm”. Tôi khóc và sà vào lòng cô!

Đến bây giờ, khi nhìn lại thấy câu chuyên này tôi không khỏi bứt rứt, tôi tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi xứng đáng là con ngoan trò giỏi. Tôi nhớ đến câu hát như lời mẹ, lời cô gửi gắm cho tôi, câu hát Con Cò:

“Lớn lên, lớn lên, lớn lên

Con làm thi sĩ

Cánh cò trắng bay hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Và trong hơi mát câu văn…

Em cảm ơn cô, một người mẹ thứ hai trong trái tim em”.