Vệt nắng cuối sân trường

“ Lách tách… lách tách…”

Cơn mưa ngày cuối thu nhẹ nhàng, đỏng đảnh lướt qua chiều chủ nhật. Từng giọt, từng giọt nhảy nhót trên tán cây, luồn qua kẽ lá rồi rơi xuống lòng đường vỡ tan như những hạt pha lê bức dây. Tôi di chuyển nhanh hơn, gắng trở về nhà thật nhanh trước khi bị mưa làm ước nhẹp. Đôi chân bước vội bỗng dừng lại, tôi giật mình khi vừa lướt qua đây. Khoảng không cuối ngày thoảng ra chút hơi ấm quen thuộc như níu kéo. Là nơi đây, ngôi trường cấp 1 của tôi-Trường tiểu học số 2 Tịnh Phong. Trái tim như lặng đi trong xao xuyến. Cảm xúc này có thể gọi là gì đây? Bỡ ngỡ? Hồi hộp? Hay bâng khuâng? Chân tôi rẽ ngoặc, ý muốn trở về nhà chợt biến tan. Vô thức bước đi trên dãy hành lang cũ đã từng gắn bó 5 năm, đôi tay tôi khẽ chạm vào từng cánh cửa, từng chậu cây, đôi mắt chợt ánh lên sự mong đợi. Tôi … Đang tìm điều  gì chăng? À! Là vệt nắng của tôi… Vệt nắng cuối sân trường.

Đôi chân dường như đã tìm được nơi nó muốn đến: phòng học lớp 5a. Một cổ bâng khuâng chợt ùa về trong khối óc. Tại nơi đây 4 năm trước, đã từng tồn tại một gia đình nhỏ 19 thành viên, ấm áp và đầy hạnh phúc. Mưa bay bay phía ngoài hành lang, vài giọt đậu lên cả má nhưng sao tôi không thấy lạnh. Phải chăng tâm hồn đã tìm được hơi ấm của chính nó? Hạt mưa đọng lại, lăn lăn đưa bánh xe thời gian nhẹ nhàng hoạt động. Tất cả hồi ức trở về trong tôi như một thước phim quay chậm. Tôi nhớ như in…

Ngày tựu trường năm ấy, một ngày mùa thu trong xanh, gió nhẹ, tôi ngã người ra sau ghế khẽ suy nghĩ về những việc đã trôi qua. Tuổi mười một không phải một con số lớn nhưng cũng không còn nhỏ để tôi hiểu mình đã trưởng thành hơn trước rất nhiều. Thành tích học tập, các chuyên hiệu đã đạt được, liệu nó có phải là thứ tôi cần? Liệu nó có bù đắp được khoảng trống trong trái tim tôi?  Tôi luôn cảm thấy mình cô đơn… Và khi cô đến, khát khao muốn được yêu thương, sẻ chia như nảy nở từ những ánh nhìn đầu tiên. Cô bước vào tâm hồn tôi, chiếc áo sơ mi trắng cùng quần tây đơn giản mà toát lên nét thanh thuần đến kì lạ, mái tóc dài thẳng thả bay nhẹ nhàng, tôi thấy và tia nắng khẽ luồn qua mái tóc ấy, vài sợi lại đậu cả lên má cô. Trong tâm chợt ánh lên một miền cảm xúc thật bình yên.

–  Chào cả lớp, cô là Tôn Thị Hà, giáo viên mới chuyển về. Cô rất vui khi được làm quen và hợp tác với lớp ta.

Giọng cô thật ngọt, nó như thấm vào tâm trí tôi mà dâng lên một niềm cảm xúc thật kì lạ. Phía bên ngoài, gió từng đợt thoảng qua, hất nhẹ cánh bằng lăng tím biết đang say ngủ trên cành. Cánh bằng lăng trở mình thức giấc, mỉm cười với ngọn gió xôn xao. Là cô…

Lớp trưởng là bạn nào?

Giọng cô trầm ấm vang lên, thành công kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Tôi có hơi lúng túng. Cô nhìn tôi cười hiền:

Em giới thiệu lớp cho cô đi!

Nhìn cô cười tôi càng lúng túng hơn. Chưa có ai từng nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp như vậy. Hít một hơi dài tôi lấy lại bình tĩnh, giới thiệu rành rọt từng thành viên cùng các chức vụ trong lớp mặc dù có chút không tự nhiên. Ánh mắt của cô vẫn đặt trên người tôi.

–  Nào các em, chúng ta bắt đầu học nhé. Mong là năm học này, ai cũng có được kết quả tốt.

Giờ học bắt đầu, lời giảng bài trầm bỗng vang lên, tôi như say sưa đắm chìm trong các con số,câu văn mà cô thêu dệt. Chưa bao giờ tôi thấy bài học lại thú vị như vậy, và chưa bao giờ tôi thích thú học như thế này. Nhưng trong tôi giờ này, lại hiện lên suy nghĩ: “liệu cô có phải người tôi cần để thông cảm? Cô có phải là người tôi đủ tin tưởng để sẻ chia?”

Bố mẹ tôi ly thân từ năm tôi tám tuổi. Một bé con chưa biết mùi đời giờ phút ấy đã phải học cách che dấu cảm xúc của bản thân bởi vì tôi không muốn bị người ta thương hại. Một vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách, tôi thành công thu mình vào lớp vỏ bọc chính mình tạo ra. Ban ngày tôi vùi đầu vào học, học như điên dại, học để trốn tránh cảm giác cay cay nhói lên trong lòng. Ban đêm, tôi lại hoảng sợ khi ngắm chính mình trong gương. Là tôi sao? Cô bé ngày xưa hay cười hay hát đâu mất rồi? Sao trong đáy mắt lại chỉ toàn đau thương và sợ hãi như vậy? Đâu mới là tôi? Khép mình, tôi chờ đợi người có thể giúp mình quên hết buồn đau.

Một tháng sau ngày cô nhận dạy, gia đình tôi lại xảy ra lục đục thường xuyên. Tôi đau đầu chứng khiến mọi chuyện diễn ra. Nhưng tôi chỉ là một con bé thì làm được gì đâu. Thành tích học tập của tôi sa sút hẳn, đầu óc tôi trống rỗng, chẳng thể nào tập trung học điều gì. “ Xót xa làm sao!” Tự bỡn cợt mình một câu. Tôi… yếu đuối quá rồi.

Cô dường như cũng nhận ra điều khác lạ. Cô quan sát và chú ý đến tôi nhiều hơn. Có những lần hỏi han, có vài lần gợi chuyện nhưng với tôi hiện giờ, cô vẫn chưa thể là người tôi tin tưởng. Cứ bảo mình không sao và bỏ lại sự lo lắng của cô sau lưng, tôi không thể… Sau buổi học ngày hôm ấy, tôi mệt mỏi nằm ườm ra bàn, tôi ghét cảm giác trở về cứ thấy mẹ tươi cười niềm nở đón mà sau lưng tôi lại khóc thầm một mình . Đau thì cứ khóc đi, sao lại cứ giữ trong lòng một mình như vậy? Sao tôi lại giống bà như vậy?… “Cạch” Cánh cửa lớp khẽ mở, từng bước chân đều đặn quen thuộc vang lên. Tôi ngẩn đầu nheo mắt nhìn con người đang bước đến. “Là cô?” Tôi hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ sao cô vẫn chưa về. Cô tiến lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, môi mở lời, ánh mắt ngập tràn sự lo lắng:

Cô muốn nói chuyện với em.
Em không có chuyện gì nói với cô cả. Em xin phép.

Tôi đứng dậy lẩn tránh ánh nhìn lo lắng của cô, tôi không muốn bản thân mình yếu đuối.

Em có thôi cái giọng đó đi không. Cô là giáo viên chủ nhiệm, cô có quyền được biết học sinh mình như thế nào! Em là đầu não của lớp, em không thấy mình như vậy là quá đáng với các thành viên còn lại lắm sao?
Cô im đi! Cô biết gì về tôi mà nói! Gia đình… Cô có biết tôi thèm khát nó như thế nào không? Cô có biết… Tôi ghen tị như thế nào khi nhìn lũ bạn có ba có mẹ đưa đi học không? Hả? Có biết không?

Nước mắt tôi rơi lã chã, mọi uất ức, kiềm nén giờ lại bộc phát cả ra. Tôi chịu hết nỗi cuộc sống này rồi. Cuối cùng đâu mới là nơi dành cho tôi? Tôi cũng chỉ là một đứa trẻ thôi mà! Tôi khát khao hơi ấm của gia đình… có gì sai? Tôi mong muốn như bao đứa trẻ khác được yêu thương, được quan tâm… có gì sai? Tại sao cơ chứ?

Cô biết tất cả…

Chỉ một câu, cô làm cả con người tôi lặng lại. Ngồi phịch xuống ghế cũ, tôi lặng yên đưa mắt nhìn ra phía ngoài ô cửa sổ, nơi có cánh bằng lăng tím biếc. Cô cũng nhìn theo hướng đó, nhưng thứ cô nhìn không chỉ là cánh bằng lăng:

-Em nhìn phía ngoài kia xem, bầu trời xanh ấy là của em, cơn gió, áng mây ấy là của em. Mở của trái tim, bước ra khỏi vỏ bọc của mình, cuộc sống kì diệu vẫn luôn chờ em ở đấy. Cô không mong mình là bầu trời của em nhưng cô muốn mình có thể một vệt nắng nhỏ trong lòng em, sưởi ấm trái tim, sưởi ấm cánh bằng lăng tím…

Bên góc trời, gió đưa cánh bằng lăng bay cao. Cánh hoa bay bay, chao đảo nhưng rồi lại bay lên. Nó ngắm nhìn đất trời của mình, ngắm nhìn vệt nắng buổi chiều tà đọng lại trên nhành cây. Nó bay và hi vọng…

Sau ngày hôm ấy, tôi đã trở lại là chính mình, là cô bé hay cười hay hát ca. Chính tôi cũng ngạc nhiên về sự đổi khác này. Lũ bạn cười đùa lôi kéo tôi xông pha với chúng, việc mà trước đây có cho tiền bọn nó cũng không dám nghĩ đến. Tôi cười nhiều hơn, ai cũng bảo tôi cười lên rất đẹp và tôi thích điều đó. Thành tích học tập được lập lại, lớp trưởng đại nhân năm xưa trở về cùng chúng sinh tham gia quậy phá. Tôi thầm nghĩ “Cô giáo thân yêu ơi, cô sẽ phải hối hận vì để em được là chính em. Haha…” Cô bất ngờ quá độ  về sự lột xát của tôi, lớp trưởng lạnh lùng, ít nói ngày nào giờ lại khiên cô tức giận hét lên : “Các em có thôi mấy trò nghịch ngợm này lại đi không hả?” Nói thế thôi nhưng cô cũng cười haha nhìn bọn tiểu quỷ đang làm mắt cún con tỏ vẻ hối lỗi. Gia đình tôi an ổn hơn trước, hỏi ra mới biết lúc trước cô có đến nhà gặp mẹ tôi nói chuyện, sau đó lại về tận quê nội tìm gặp bố tôi. Cả hai đã suy nghĩ rất nhiều. Tuy chưa về sống lại với nhau nhưng nhiêu đó cũng làm tôi hạnh phúc lắm rồi.

Năm học nhanh chóng qua đi với những thành công ngoài mong đợi. Tôi đạt điểm tuyệt đối các môn học. Không những vậy cả lớp còn có tới 10 bạn học sinh giỏi, số còn lại là tiên tiến. Một thành tích không chỉ chúng tôi mà toàn trường đều phải ngỡ ngàng. Phút chia tay ngày cuối cùng của năm học, lũ bạn tôi mè nheo ôm cô lưu luyến. Còn tôi đơn giản là ngồi dưới gốc bằng lăng tím, nhìn ánh mắt yêu thương cô dành cho bọn tôi, nhìn bàn tay ân cần đang xoa đầu trẻ dại  cà nhìn cả vệt nắng đang đậu trên má cô. Một vệt nhỏ thôi cũng đủ để tôi ấm áp cả quảng đời. Cô nhìn tôi khẽ mỉn cười… Một nụ cười mãi mãi…

Cơn mưa đã tạnh tự bao giờ, vài giọt mưa nào long lanh nhẹ rơi trên khóe mắt. Tôi đứng đấy mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm. Nơi ấy, đã hiện lên vài tia nắng ấm. Bằng lăng năm nay nở chậm, là chờ đợi ai chăng? Hay có ai đang chờ sự hiện diện của nó. Tôi khẽ cười chạm tay lên vệt nắng. Quay lưng lại cất bước ra về, tôi chợt nhận ra nơi góc cũ cuối sân trường, vệt nắng ấy vẫn dõi theo tôi…

“Yêu và hôn lên vệt nắng cuối sân trường”