Điện Hòa, ngày 14 tháng 4 năm 2017
Gửi thầy kính yêu của con!
Khi con nắn nót viết từng dòng chữ này cho thầy thì có lẽ thầy đã ở một nơi nào đó xa lắm, nơi mà con không thể nào tới được. Bởi vì…
Sao rồi ạ? Thầy vẫn khỏe chứ? Vẫn nghiêm khắc nhưng thương yêu học sinh, vẫn nở nụ cười vui tươi để giấu sau đó là những tất bật, khó không của công việc phải không ạ? Con biết tính ấy của thầy không bỏ được đâu, thầy ạ! Cái tính không muốn không muốn phải phiền hà người khác, không muốn ai vì mình mà lo lắng. Con nhớ thầy lắm! Nhớ nụ cười giòn tan của thầy, nhớ những bài giảng,dáng đi,giọng nói, con còn nhớ cả ngày sinh nhật của thầy đấy ạ. Con nhớ hết, nhớ tất cả những kí ức đẹp về thầy trò mình.
Ngày bế giảng năm học cuối cấp một, con cố kìm nén nước mắt lại, nhắc nhở nó không được rơi, không được rơi khi đứng trước mặt thầy để thầy cảm thấy yên tâm hơn về con. Con đứng trước thầy gồng mình tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng không! Lý trí con bảo vậy nhưng con tim con không vâng lời thầy ạ, nó cứ bảo nước mắt con rơi đi. Ấy rồi con chịu không được bổ nhào vào lòng thầy ôm lấy thầy thỏa mái khóc òa lên. Trong cái ôm đó con cảm nhận được hơi ấm của thầy, mùi hương của thầy, tình thương của thầy dành cho con. Thầy nhẹ nhàng lau nước mắt cho con, hốc mắt thầy cũng có chút ẩm ướt, bằng giọng trầm ấm ngày nào xoa đầu con thầy bảo:
”Con đừng khóc, đừng dễ động lòng như vậy con à, sau này con lớn lên con còn trải qua nhiều vấp ngã, còn phải khóc nhiều hơn vậy con à. Bởi vậy, đừng dễ rơi nước mắt, đừng tỏ ra cho người ta biết rằng mình yếu đuối, mạnh mẽ lên con nhé! Ráng mà học cho thành tài, thầy tin ở con”. Có lẽ đó là câu nói cuối cùng thầy nói với con. Chính câu nói của thầy đã dạy con biết mạnh mẽ hơn, đến bây giờ dù đã qua ba năm rồi nhưng con vẫn khắc ghi từng vần, từng chữ trong trí óc con. Con lấy nó ra mà làm động lực vươn lên trong cuộc sống. Mấy tuần sau, con nghe tin thầy chuyển trường, tâm trí con rối rắm lên như một mạng nhện bủa vây không có lối thoát. Lòng con đau lắm, con không thể suy nghĩ được gì nữa, con bỗng tự trách mình sao lúc đó không xin sốđiện thoại của thầy, con ngốc quá! Nhưng niềm vui của con trở lại khi con nghe nói rằng thầy coi thi học sinh giỏi huyện. Mắt con sáng lên, con bắt đầu ra sức học để đi thi, học vì cái ngày gặp gỡ của thầy trò mình. Con học quên đi cả bản thân, có lúc vì học quá con phải vào viện nhưng con vẫn gắng sức mình. Nhưng kết quả lại không như con mong đợi, con không được đi thi, con tệ quá phải không thầy? Con dường như thay đổi hoàn toàn sau lần đó, con ít nói, ít cười hơn, cộc tính hơn, nhưng thầy đừng lo bây giờ thì con đỡ hơn rồi, thầy ạ! À! Đúng rồi, hôm nọ bé Hương nó viết văn tưởng tượng ra cảnh chúng con được gặp thầy nó được điểm cao nhất lớp luôn đấy ạ. Vì nó muốn thầy được hạnh phúc nên kể vợ thầy vẫn còn sống và có cả cu Tin nữa đấy. Con ước gì đấy là sự thật, thầy nhỉ! Như vậy thì sẽ tốt biết mấy. Lúc đó thầy sẽ thật hạnh phúc còn con thì thõa mãn được bao khát vọng được gặp lại thầy.
Thầy ơi! Có phải thầy đang nói dối con đúng không ạ? Thầy nói rằng sẽ luôn dõi theo từng nấc thang trưởng thành của con, thầy bảo thầy sẽ luôn an ủi động viên con mỗi khi con cần, thầy nói rằng thầy sẽ không bao giờ rời xa chúng con. Nhưng… Tất cả đều là nói dối. Khi con gục ngã con tìm tới thầy thì thầy đã rời xa con mãi mãi. Thầy đã đi về sự thanh thản của mỗi cuộc đời con người. Thầy ra đi nhưng chưa nói với con được lời nào. Con hận gã tài xế say rượu ngày hôm đó đã cướp đi sinh mạng của thầy và vợ thầy. Bây giờ mỗi khi nhớ tới thầy nước mắt con lại tuôn trào ra, lòng con đau thắt như đang có ai đó cầm dao cứa vào.
Thầy, hiện giờ con đang gục ngã, con đang dần suy sụp hoàn toàn, con không thể mạnh mẽ được nữa, con cần những lời khuyên của thầy. Thầy hãy về an ủi, động viên con đi. Đêm nay, thầy hãy về trong giấc mơ của con thầy nhé! Con sẽ ghi nhớ lời khuyên bảo của thầy mà, con nói thật đấy. Hôm nay là sinh nhật của thầy đấy, con sẽ dành cho thầy những lời chúc ngọt ngào và hát cho thầy nghe bài hát thầy hay dạy chúng con ấy. Thầy về với con nha thầy! Con nhớ thầy!
Học trò của thầy
Đặng Thị Hồng Diễm
.
n