Gửi cô – Người giáo viên con kính trọng nhất!

Rời khỏi ngôi trường tiểu học với bao nỗi niềm, nào tiếc nuối, nào háo hức, cũng có sợ hãi, con không biết những năm tháng cấp hai sắp tới rồi sẽ ra sao, có được vô tư hồn nhiên như những ngày cấp một không nữa … Nhưng chỉ sau một năm lớp 6, con thực sự thấy mình may mắn lắm, may mắn khi được một giáo viên giỏi, một giáo viên hết lòng vì học sinh, chủ nhiệm và dẫn dắt.

Bởi vì, người  đó chính là cô Nga. Trong mắt con lúc bấy giờ! Cô Nga thật hoàn hảo, tựa như nhà trường đã để cô giáo giỏi nhất trường chủ nhiệm lớp con, mà không một giáo viên nào có thể thay thế. Cô luôn yêu thương lớp, uốn nắn đến từng lời ăn tiếng nói, đạo lí làm người. Con khi ấy hạnh phúc lắm, cứ ngỡ như cô ấy sẽ không bao giờ rời xa, cho đến khi lũ nhóc bọn con hết cấp, dù cho cũng có những lúc cô đã nói có thể đến hết năm lớp 7, cô sẽ không chủ nhiệm lớp con nữa, nhưng con vẫn không hề bận tâm vì cho rằng đó chỉ là lời dọa nạt để chúng con ngoan hơn, không còn quậy phá nữa. Cho đến ngày ấy, ngày đầu tiên của năm lớp 8, cô bước vào lớp trong niềm vui vào sự thở phào nhẹ nhõm của con, con nghĩ mình đã đoán đúng vì cô sẽ không bỏ lớp con đi, vì cô thương lớp con lắm. Con đã không tin lời mấy đứa bạn, chúng nó nói cô Nga sẽ xuống chủ nhiệm lớp 6, và chúng con sẽ đón một GVCN mới. Con thực sự đã cố không tin nhưng ý nghĩ ấy cứ len lỏi trong tâm trí con suốt cả ngày hôm ấy, trước  khi cái ngày đầu tiên của năm lớp 8 đến. Vì thế, con vui lắm khi cô vẵn bước vào lớp như mọi khi. Nhưng niềm vui ấy nào duy trì được lâu. Chỉ sau đó 2 phút, cô nói: ” Hôm nay là buổi cuối cô đứng trước lớp, theo chỉ thị của nhà trường, cô sẽ xuống chủ nhiệm các em lớp 6. Tuy thế, cô vẫn sẽ theo sát các em từ đằng xa nên không được lơ là học tập nhé! Lớp ta sẽ đón GVCN mới là cô Hoàng Kim Ân, cô thực sự rất tâm lí nên đừng làm khó cô ấy nhé! Cô chúc cả lớp luôn có sức khỏe và học tập tốt”! Thế là cô ấy ra khỏi lớp.

Con buồn lắm cô ạ! Ngay cả khi cô bước vào – Một GVCN mới vui tính và hài hước, cả tâm lí nữa – Nhưng thực sự con không cảm nhận được gì. Càng chán học hơn, mỗi tiết học với con như dài bằng cả đoạn đường đầy mệt mỏi, đặc biệt là học văn. Nếu trước đây thích học văn bao nhiêu thì tại thời điểm đó thì lại càng ghét văn bấy nhiêu bởi nó nhắc con nhớ đến cô giáo cũ. Cho đến một ngày con nhận ra, cô luôn nhìn con, nhìn cả lớp thật trìu mến khi giảng bài, lại thêm những giờ sinh hoạt, những biện pháp của cô giúp lớp tiến bộ hơn, dần dần, con nảy sinh những hoài cảm về cô, và nó càng ngày càng to lớn. Cô giúp con tìm lại niềm cảm hứng với môn văn, từng câu nói, ánh mắt của cô giống như giúp con tiếp thêm sức lực, tiếp thêm nghị lực những khi con mệt mỏi và muốn gục ngã. Đến cuối năm lớp 9, con cũng nhận ra rằng mình sắp phải xa cô, con biết điều đó ắt sẽ tới, vì đó là lẽ tự nhiên, và cô sẽ tiếp tục đào tạo các em lớp 6, tiếp tục công việc của một người đưa đò. Không biết rằng mình có thể làm gì, con chỉ biết cố gắng học thật tốt, tặng cô những món quà cuối cấp thật ý nghĩa. Con đã rất cố gắng trong kì thi học sinh giỏi cấp thành phố, cả quá trình ấy không biết có bao nhiêu lần con đã định bỏ cuộc, nhưng vì cô, con đã cố gắng. Sự thực là con không thể vượt qua và dành giải, con cũng biết cô sẽ buồn, con cũng cảm thấy có lỗi lắm. Đó cũng là nguồn động lực thúc đẩy con tới với mục tiêu dành điểm cao trong kì thi vào cấp 3 ngày ấy! 55 điểm, không phải là ít, cũng chẳng phải nhiều, đó là toàn bộ những gì con có thể tặng cô.

Con biết con rất nhút nhát, ngoài việc để tình cảm trên những trang giấy, để nó khắc sâu trong lòng thì con thực sự không hề biết cách biểu lộ. Đó là nhược điểm lớn nhất của con và con đang cố gắng khắc phục. Có thể cô không hiểu những gì con nghĩ nhưng thực sự con rất hiểu và quý cô, trân trọng những gì thuộc về cô, những kỉ niệm mà chúng ta đã từng có. Và con sẽ không bao giờ quên ngày chia ly ấy, cái ngày chúng con chuẩn bị đi thi vào lớp 10, ngày chúng con đã không còn là học sinh của ngôi trường THCS yêu dấu! Con sẽ nhớ mãi những điều cô dặn dò, những lời cô chúc, vào cả những câu cô hát – Người mẹ thứ hai của con:

“Ba sẽ là cánh chim cho con bay thật xa

Mẹ sẽ là nhành hoa cho con cài lên ngực

Ba mẹ là lá chắn che chở suốt đời con

Khi con là con ba con của ba rất ngoan

Khi con là con mẹ con của mẹ rất hiền

Rồi mai khi con lớn bay đi khắp mọi miền

Con đừng quên con nhé ba mẹ là quê hương”