Kí ức

“Bên mái trường xưa cũ
Bao năm rồi cô nhỉ ?
Trong em luôn đọng lại
Lời cô luôn dạy bảo”

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, nhưng ai nào hay biết mới đó đã thấm thoát ba năm rồi. Ba năm trên mái trường THPT Tân Bình. Ba năm cầm sách luyện tài . Ba năm hạnh phúc tràn đầy. Những năm tháng tưởng chừng như còn dài nhưng ngờ đâu nay tôi đã sắp sửa rời xa mái trường này rồi. Và giờ đây, những dòng chữ này cũng chính là lúc chúng em phải từ biệt ngôi nhà – ngôi nhà mơ ước – ngôi nhà chứa đầy kỉ niệm để bước tiếp chặng đường còn lại trong tương lai của chúng em.

Mái trường như là ngôi nhà thứ hai của tuổi học trò chúng ta , cũng là nơi lưu giữ kí ức đáng nhớ nhất của con người. Là nơi mà thầy cô như cha mẹ, bạn bè như anh em gắn bó với nhau như cùng dòng máu để tạo ra dòng chảy kí ức mãi không bao giờ phai. Trong dòng chảy đó chắc hẳn ai cũng có những dấu ấn khó phai và tôi cũng thế dấu ấn đó chính là thầy cô – cha mẹ thứ hai của tôi.

Những người gần như hi sinh cả cuộc đời để âm thầm dõi theo từng bước chân của ta. Tiếp thêm sức mạnh nguồn hy vọng cho ta, hay là giúp ta đứng dậy khi bên cạnh bờ vực tâm tối, hay chỉ đơn giản là cách giảng bài sâu sắc, khó quên.
Những dòng suy nghĩ trong đầu tôi lại tuôn ra như dòng nước chảy trong ngày đầu tiên nhận lớp. “Không biết cô giáo hay thầy giáo sẽ chủ nhiệm lớp mình nhỉ, thầy/cô ra sao nhỉ”. Từ nhỏ, tôi đã quen với cái hình tượng học với cô giáo rồi và cũng đã được làm rất nhiều bài văn tả cô giáo của em. Nghĩ lại hồi ấy trong mình thật ngây ngô thánh thiện thật nhỉ! Chỉ hình dung ra cô giống mẹ mình thôi! mái tóc dài óng mượt, đôi mắt long lanh, mũi cao, dáng đẹp, cằm v-line, đôi chân dài 1 mét 2! Nghĩ lại thật xấu hổ! Chỉ biết độn thổ mà thôi! Nhưng giờ đây đã khác xưa nhiều rồi, tôi không còn là tôi của ngày hôm qua. Tôi đã khác rồi!!! Giờ này, trí tưởng tượng của tôi đã được cải tiến vượt bậc nâng lên tầm cao mới rồi. Hình tượng cô giáo trong tôi như là một mụ phù thủy vậy có thể hình dung như mẹ ghẻ trong chuyện “nàng lọ lem”.
Khoảng khắc ấy cuối cùng đã đến, bỗng dưng không gian thời gian như đều ngưng lại. Phải chăng là có một điều gì sẽ diễn ra ngay sau đó ? Đúng vậy, đó chính là trống báo hiệu giờ vào lớp. Từ ngoài cửa bước vào là một người phụ nữ với tà áo dài thướt tha tung bay trong gió cứ tưởng chừng như một cơn gió mùa hạ bay qua tô điểm thêm cho tà áo dài truyền thống Việt Nam. Và một giọng nói nhẹ nhàng thánh thót từ xa vang lên : “ Cô chào các em “ . Ôi , thật bất ngờ ! Giọng nói ấy ! phải chăng tôi đã nghe qua bao giờ, tôi chợt thấm thoát nhận ra : “ Cô Thúy đó ư ! “,”Cô Thúy dạy văn!” . Lần này xin rút lại lời nói vừa nêu trên, trong cô thật xinh đẹp trong tà áo dài chứ không như mẹ ghẻ đâu nhé. Không hề giống như em đã tưởng tượng. Có lẽ thời gian đã đầu độc trí tưởng tượng của em từ một cậu bé vô cùng ngây thơ nay đã trở nên như vậy . Thời gian đúng là kẻ ác nhân , là tội đồ muôn kiếp đã khiến tôi trở nên thế này. Nó thật tàn nhẫn!

Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp 12 , ôi thật ngỡ ngàng nhỉ ! Buổi gặp mặt đầu tiên cứ như là buổi họp mặt sao thế giới vậy! Trong cô cứ như minh tinh Hollywood vậy và tụi em như paparazzi. Chuyện này đôi khi là sự trùng hợp khó tin ấy nhỉ ! Có lẽ là do định mệnh đã sắp đặt cho cô một lần nữa lại chủ nhiệm lớp em – lớp học xuất sắc nhất. Cái định mệnh ấy đã đưa chúng em lại một lần nữa ùa về những kỉ niệm năm ấy năm lớp 11- một kỉ niệm khó phai nay đã được lặp lại cứ như thời gian đã cho chúng em thêm một năm trải nghiệm đầy thú vị. Nhưng ngờ đâu giây phút ấy đang dần dần vụt bay đi mất trong chiều gió lạ. Mới đó đã 2 tháng trôi qua rồi đấy nhỉ! Giây phút ấy nay đã còn đâu chỉ còn vài tháng nữa chúng em đã rời xa mái trường , cô và bạn bè rồi nhưng vẫn chưa nói hết tâm tư suy nghĩ của mình đối với gia đình thân yêu của mình. Với em bài viết này coi như là dòng cảm xúc đầu tiên cũng là cuối cùng trong năm học này đối với gia đình thứ hai.

Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt thuyết và yêu nghề. Cô Thúy cũng vậy. Cô như là một người mẹ thứ 2 của chúng em trong cái tuổi học trò thơ ngây này- một người mẹ tận tình chăm sóc cho đứa con của mình ,dạy bảo chúng tôi nên người.

Nhớ vào những chiều mưa đen tối trong tiết học của cô những câu nói như đưa tôi chìm vào giấc mộng của thơ ca tác giả. Nào là :

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi !
Chày đêm nện cối đều đều suối xa…
Nước là nơi em tắm
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?”

Từ cảnh này sang cảnh khác đã khiến em bối rối! Một sự bối rối không hề nhẹ! Nhưng ai nào biết nhờ nó đã khiến em thấm nhuần được những bài học thật và sâu sắc hơn.Nó bây giờ vẫn còn vang vãng bên tai em những câu thơ đầy thơ mộng ấy. Trong tiết học Văn ấy, chắc ai cũng biết môn Văn là môn đưa ta đi vào cơn buồn ngủ tột cùng , nhưng em vẫn cố gắng gượng nghe hết bài giảng của cô. Cũng có người hỏi em là: “ Bộ học văn không mệt à”. Không phải em không mệt mà là vì em không muốn phụ những tâm tư gửi gấm qua từng lời giảng-không muốn phụ lòng cô nên em đã cố gắng tiếp tục chú ý cho dù nó có chứa chất gây mê cực độc khiến cho người ta chìm vào giấc mộng thiên thu. Cô đã bỏ nhiều công sức vào từng câu nói của cô để cho mọi người hiểu nhưng có mấy ai thấu được cô. Dù cô mệt đấy nhưng cô vẫn đứng trên bục giảng để tiếp tục dạy. “khi thầy viết bảng bụi phấn cứ rơi…” . Bụi phấn ấy vẫn cứ rơi vô tình! Rơi đến nổi tóc cô phải bạc dần! Thời gian có lẽ đã khiến cho con người ta thêm đau khổ.

Cô còn nhớ không! Hôm cô bị ốm đấy ! Dẫu cô ốm có ốm đau đi nào chăng nữa – Một người mẹ thứ hai của chúng em luôn vượt qua mọi khó khăn để mang lại nguồn sáng mới cho chúng em, dạy cho chúng em biết sự yêu thương, nổi đau khổ. Em ghét! Em ghét thời gian đã lấy đi quá nhiều thứ của cô, tuổi thanh xuân, thời gian và sức khỏe của cô nữa. Em thương cô vì cô vất vả, vì cô đã dành cả cuộc đời này chăm sóc cho chúng em , thương cô những lần cô phải ướt đẫm lệ trên mắt vì chúng em không ngoan. Có lẽ những hạt lệ đó đã giúp chúng em thêm trưởng thành hơn-Hạt lệ chứa đầy ấp sự kì vọng , tin tưởng- một hạt lệ đầy ấp yêu thương. Em chỉ muốn thay cho gia đình to lớn của cô và trò một lời xin lỗi – Xin lỗi cô vì tụi em đã không ngoan – xin lỗi cô vì đã làm cô buồn. Chúng em thật sự cảm thấy hối hận lắm. Người ta thường nói “ nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò “ , những trò đùa nghịch phá của tụi học trò chúng em đã khiến cô phiền muộn – Xin lỗi cô vì những lần quậy phá ấy. Cô cũng là một người nghiêm khắc, công tư phân minh. Bởi sự nghiêm khắc ấy đã khiến chúng em khó chịu nhưng cũng bởi nó đã giúp chúng em hiểu cô hơn. Những tiếng la– những cây đòn ấy là để chúng em nên người. Em cảm ơn cô rất nhiều- cảm ơn cô vì đã luôn bên tụi em khi gặp khó khăn- cảm ơn cô vì đã răn đe giúp em nên người. Đến khi ra trường có lẽ em sẽ nhớ lắm những lời la mắng ấy, những lúc quây quần bên bạn bè thầy cô, những trò nghịch phá của tụi học trò. Có lẽ hạnh phúc lớn nhất trong đời chúng ta đó là những khoảng khắc học trò đáng nhớ ấy. Những câu chuyện vui đến buồn , cùng chia sẻ , cùng vui cùng buồn. Nhiều lúc muốn cảm ơn cuộc đời này đã dẫn lối cho cô đến với chúng em.

Lúc nhỏ, tôi thường hay ước mơ làm thầy giáo -“Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết và cô là người mẹ đầy lòng nhân ái , thương yêu con. Khi nhỏ tôi hay hỏi mẹ “ Mẹ ơi , tại sao lại gọi thầy là “thầy giáo “ vậy mẹ? “ . Mẹ tôi xoa đầu tôi và nói “ đứa con của mẹ thật ngốc nghếch”. Nghĩ lại đúng là câu hỏi ngây ngô , cái nhận định mơ màng về “thầy giáo của cái tuổi chập chững bước vào lớp một. Giờ đây tôi vẫn suy tôi vẫn nhớ như in cái kỉ niệm lần đầu đi học ấy nhìn thầy viết bảng với đôi tay nắn nót từng chữ. Lúc ấy tôi chưa nhận ra được sự yêu thương của thầy bởi do trẻ con thường không suy nghĩ sâu xa. Giờ đây tôi đã khôn lớn và hiểu được tấm lòng ấy.Cô à! Cô đã vất vả với chúng em nhiều lắm rồi. Em thật hối tiếc khi chưa làm được gì để khiến cô vui mà lại làm cô buồn lòng. Có khi em muốn thốt lên lời xin lỗi lắm nhưng không dám vì sợ cô không chấp nhận – sợ cô không tha thứ cho em – sợ nói không nên lời. Nhưng em sẽ viết ra để xin lỗi cô –xin lỗi vì đã làm cô phiền lòng –xin lỗi cô –em xin lỗi cô. Em ghét thời gian đã khiến cô trò xa cách nhau. Em ghét chính bản thân mình không dám nói xin lỗi trước cô. Em hận cuộc đời này đã đưa cô đến với chúng em giờ lại khiến cô rời xa chúng em. Em chỉ muốn khoảng khắc ấy sẽ lặp lại lần nữa như đã cho cô chủ nhiệm chúng em 2 năm trời. Em thà ở lại lớp hơn để mãi ở mái trường này hơn , em không muốn điều này xảy ra , em muốn 1 lần nữa thời gian quay lại. Chỉ một mong ước nhỏ thôi , cô đừng rời xa chúng em nhé . Chúng em vẫn là đứa học trò ngày nào của cô, cô vẫn là người mẹ thứ 2 của tụi em. Điều gì cũng sẽ đến và cái ngày đó cũng đã đến ngày chia tay ngôi trường. Chúng ta không còn thuộc về nhau và cô đã đi xa tụi em. Do ai ? Do cái định mệnh , do sự sắp xếp của ông trời. Hận ! Hận người đã khiến cho tụi em chia cắt cô! Có lẽ ta đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc mà giờ đây lại kết thúc. Em sợ lắm ! sợ nếu như ngày nào đó em quên hình bóng cô, quên đi cái cách giảng bài của cô. Em thật sự rất sợ ! Sợ nếu ngày đó sẽ đến đối với em. Giờ em chỉ muốn khóc thật to, khóc ra hết nổi buồn này. Em không muốn cô rời xa em, em thật sự không muốn. Em cố giữ lấy những hoài niệm khi ấy ,những dòng kí ức nhưng không thể trốn tránh mãi trong kí ức. Cái tuổi học trò thơ mộng ấy đã từng yêu, đã từng nhớ, đã từng mơ mộng nay sắp rời xa. Em thật sự không muốn ngừng lại cuộc vui này nhưng lẽ thường tình cuộc vui nào cũng tàn. Thời gian thật nhẫn tâm nhưng cho dù tàn nhẫn khắc nghiệp như thế nào nó cũng không thể ngăn cản dòng kí ức của tụi em luôn hướng tới cô – một cô giáo mẫu mực hiền diệu , quan tâm – chia sẽ niềm vui nổi buồn. Và giờ đây chúng em chỉ còn bên cô vài tháng nữa là sẽ rời xa vòng tay yêu thương ấm áp của cô, rời xa mái nhà THPT Tân Bình này.

Dòng suy nghĩ của em giờ cũng đã cạn dần nên đây có lẽ là lời cuối mà em muốn nói với cô.Em chỉ muốn cảm ơn cô- Cảm ơn cô vì tất cả – cảm ơn cô đã cho em một kỉ niệm đáng nhớ – cảm ơn cô đã cho em 2 năm học quý giá nhất. Chúng em luôn quý những điều đó, cảm ơn cô rất nhiều. Và em cũng xin lỗi cô vì tất cả những gì em đã phạm phải. Em chỉ muốn nói thêm là “ Cô Thúy ơi , cô hãy mãi là cô giáo của tụi học trò nghịch ngợm chúng em nhé “. Em sẽ không bao giờ quên cô, cô cũng phải thế nhé nếu không chúng em giận đó. Cô vẫn mãi luôn tâm trí tụi em và tụi em vẫn mãi luôn trong tâm trí cô – cô nhé! – những đứa học trò luôn quậy phá cô bằng những trò nghịch phá phách- những đứa học trò đã cùng cô đi trên quãng đường còn lại của tuổi ô mai.

Điều cuối cùng, mình muốn nhắn đến mọi người dù ra sao ai đã trải qua tuổi học trò xin hãy nhúm ít thời gian để gọi điện hoặc đến thăm thầy cô giáo của mình. Hãy cứ yên tâm họ sẽ không bao giờ quên các bạn đâu những cô cậu học trò đáng quý vẫn luôn khắc mãi trong lòng họ.