Lời tự sự trong tôi

Cuộc đời chúng ta thật may mắn khi được cắp sách đến trường,nô đùa cùng bè bạn và thầy cô dấu yêu. Họ đều là những con đò đưa đẩy chúng ta đi đến những ước mơ, những khát khao nguyện vọng trong tương lai mà ta mong muốn, họ dạy ta bao điều hay ý đẹp về cuộc đời thắm tươi. Quãng đường cắp sách đến trường tám năm qua, là quãng thời gian không dài cũng không thể coi là ngắn ngủi. Ở đó tôi đã được học rất nhiều đạo lí , lẽ sống tri thức của thầy cô, thầy cô nào cũng có nét riêng của họ. Nhưng tôi vẫn ấn tượng nhất là cô Thảo- người ‘chị hai’ mà tôi rất mực kính mến. Dẫu đã ròi xa vòng tay ấu yếm của cô, nhưng tôi chưa thể ngui ngoai cái hình bóng ấy. Trong mắt tôi cô không phải là người hoàn hảo, nhưng đáng để tôi noi gương.

Những kí ức nhật nhòa giữa cô và tôi vẫn còn đọng lại trong sâu thẳm. Đọng lại qua những hàng me, giọt sương xen kẽ lá, rơi rụng dưới sân trường và còn âm vang đâu đây tiếng giảng bài trong như suối êm của cô. Cô ơi! nói đến đây tự dưng lòng con thấy buồn quá, buồn vì không còn gắng bó với cô hay là buồn khi lòng con cảm thấy có lỗi với cô .

Khoảng thời gian một năm dường như không nhiều, nhưng đủ để cô trò mình hiểu nhau nhiều thêm… Xa cô rồi sao lòng con vẫn thấy xót, bao kí ức khi xưa tưởng chừng bị cát bụi thời gian xóa nhòa, bây giờ nó lại ẩn hiện trong tâm trí con. Nó hiện ra trong thâm tâm con về một người có vẻ ngoài nghiêm khắc, nhu nhược, cứng nhắc lạnh lùng… mà sao trong tâm hồn lại đẹp và ấm áp đến vậy. Con và cô đã tiếp xúc nhiều lần, tính tình con ra sao chắc cô cũng hiểu được. Nhìn lại mình trong quá khứ sao con thấy mình nhu nhược cứng đầu ngạo mạng quá cô à! Chắc cô cũng buồn con nhiều lần lắm đúng không? Con thấy cô đã rơi lệ mà.

Nhắc đến ngày hôm ấy sao cổ họng con nghẹn ứ, không nói nên lời cô ạ! Có phải vì con đang hổ thẹn quá chăn? Đúng ngày hôm ấy con đã quá hồ đồ. Vào đêm ấy, cô đã bắt gặp con cùng lũ ăn chơi hư hỏng ở xóm dưới tụ tập ăn chơi, sa cà… lúc ấy thần trí con bấn loạn chả nhớ được gì. Lúc ấy, thấy con như vậy cô xót lắm đúng không? Cô đã nói một câu mà con vẫn còn thấy rất có lỗi:

– Tại sao cô hết lần này đến lần khác tin tưởng, trao cho em cơ hội – cổ họng cô nghẹn lại, rưng rưng nước mắt. Tại cô không tin em, hay chính em đang cố làm ra những điều sai trái ấy để chọc điên cô hả

Cô dắt tay tôi và bảo tôi trèo lên xe, cảm giác lúc ấy thật hổ thẹn, tôi đã thấy được sự tức giận của cô, sự buồn bã hiện lên khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy như muốn giết lấy tôi. Tôi sợ quá! Sao tôi lại làm những điều điên rồ như vậy, thật đáng chê trách.

Rồi cô nhớ không, buổi chiều hôm ấy, buổi chiều tà gió vu vơ thổi nhẹ, những tia nắng chiều yếu ớt len qua khóm cây- cũng là buổi chiều thật buồn. Vào lúc nông nổi sơ ý nhất thời, con đã đánh bạn, cô cứ giữ mãi nét lạnh lùng ấy, cô bắt con nằm trên bàn. Rồi 1 roi… 2 roi…3 roi. Cô đã đánh con! Lúc đó con đã khóc, con khóc vì con đau nhưng con cũng khóc vì quá khổ thẹn, khổ thẹn là khi cô đặt niềm tin cho con quá nhiều mà con không sửa đổi được bao nhiêu. Cả lớp về, một mình con với cô bơ vơ giữa căn phòng ấy. Từng cánh quạt quay lít kít, nó như mũi dao dày xéo con vậy, cô đã mắn con trách con. Nhưng sau đó con lại thấy được vẻ mặt buồn của cô cùng hàng lệ dài trên khóe mắt, ánh mắt ấy buồn xót xa. Tại sao cô lại khóc? Lòng con đau lắm! Ước gì lúc đó cô chỉ cần cười nhẹ với con một cái thôi, nụ cười cô rất đẹp, nhưng nó đã vì con mà mờ nhạt dần. Con cảm thấy có lỗi quá !

Cô ơi, vào thời gian đó, con quả thật rất nông nổi, làm cô buồn. Nhưng cũng nhờ như vậy mà con và cô càng rõ nhau thêm cô nhỉ! Con nhớ lắm kỉ niệm nhật nhòa ấy, bây giờ con chỉ biết cất giấu nó vào tim. Đố là những buổi chiều tan trường, con nhờ cô chở về. Hay đơn giản là mời cô ly nước trươc cổng trưởng… Cô ơi làm sao con có thể quạy lại đây? Cho con quạy lại với vòng tay ấm,tiếng nói trong, nụ cười tươi như sớm mai hồng… Không con không muốn xa cô chút nào cả.

Con không thể sao cô! Con vẫn muốn làm đứa trẻ ngỗ nghịch khi xưa để cô quay về, quay về mắng con đi… Nhưng cô đã có công việc mới, bỏ lại đây bao kỉ niệm tràn trề.

Kìa vẫn còn đó bóng dáng cô tha thẩn trong tà áo dài. Vẫn còn đó bóng dáng ai lạnh lùng ít nói, ưa la rầy học sinh. Còn đó tiếng cô trầm bổng ngân vang giảng bài . Ôi! cô ơi, đừng rời xa con mà. Cô đã để quên hồi ức đẹp giữa cô trò mình à.Con hiều mà ! Không sao cô đi đi con sẽ chôn cất nó đợi ngày cô quay về.

Cô ơi! dẫu cô trò mình không còn thường xuyên gặp nhau, nhưng hãy nhớ về thăm con. Con vẫn đời bóng dáng ấy. Từ nay sẽ không có đứa ngỗ nghịch như con làm cô buồn, vì vậy cô phải vui lên.Lúc cô bườn hay trống vắng hãy tìm về lớp cũ, nơi đây luôn rộng mở đón cô.

Đứa học trò ngỗ nghịch…