Người mẹ của tôi

tới khi tôi nhận thức được bản thân thì tôi chỉ biết rằng ,tôi sinh ra rồi bị vứt bỏ tại một xó nhỏ trong 1 con ngõ hẻo lánh. rồi tôi được gửi vào một trại mồ côi . mọi ngày của tôi vẫn sẽ đen tối như thế nều như không có cái ánh sáng của cô dẫn dắt tôi trong con hẻm hẻo lánh ấy.

trong trại mồ côi ,tôi bị các bạn khác xa lánh rồi đến những cô giáo cũng chán nản với tính cách trầm ngâm của tôi. mọi thứ trôi qua nhanh như chớp mắt,tôi cx rời khỏi trại trẻ ấy bắt đầu cuộc sống bên ngoài lúc chỉ mới 6 tuổi.  giữa phố người đông đúc ,một con bé 6 tuổi như tôi làm cật lực:ve chai,nhặt rác,chùi giày…tôi làm tất cả để sống.

một ngày,khi tôi nghĩ cuộc đời ,chuỗi ngày đau khổ của tôi kết thúc được rồi,ông trời đã dang tay với tôi.cô-một cô giáo trẻ tuổi đã cứu tôi khỏi bờ vực của sự sống và cái chết .trước khi ngất bởi cơn đói và cái lạnh của mùa đông,tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đã lay tôi dậy,cô đã cứu tôi khỏi lưỡi hái của tử thần.khi tôi thức dậy trong một căn phòng đơn sơ,bóng hình người ngủ gục cạnh tôi đã lưu vào tâm trí tôi mãi mãi. cô choàng tỉnh dậy nhìn tôi rồi ân cần hỏi:

-em tỉnh rồi sao?

nụ cười của cô lay động trái tim tôi .từ khi tôi sinh ra tới giờ,chưa bao giờ tôi nhìn thấy gì đẹp hơn thế.cô nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi giải thích những sự việc ngày hôm qua.tôi kể lại quá khứ của mình và khi nhận ra thì thấy nước mặt đã ướt đậm.cô vuốt má tôi lau nước mắt và giữ tôi ở lại cùng tôi.và chúng tôi đã có rất nhiều những thời gian đẹp.một ngày,cô nhắc đến việc đi học với tôi.tôi hiểu việc học là quá khả năng với số tiền lương của cả tôi và cô.nhưng cô nhất quyết cho tôi đi học.vậy là tôi đi học.

cả đêm,cô giảng qua những kiến thức cơ bản,hướng dẫn tôi làm bài tập.tôi thích cái cách mà tôi ân cần chỉ tôi từng bước một.và cũng từng bước một,tôi trở thành một cô học sinh ưu tú của lớp.tôi khá trầm với các bạn học khác và thường bị xa lánh ,quên lãng,nhưng cô,cô luôn là vòng tay nối tôi với các bạn .chớp mắt,tôi được biết đến là một học sinh giỏi ,một cô học trò ngoan. đương nhiên rồi,vì cô là động lực của tôi mà,sao tôi lại thua kém người khác được.nhưng,kì thi tỉnh ngày hôm ấy,tôi đã thất bại.nhìn ánh mắt cô kì vọng vào tôi ,nhìn bàn tay nhăn chỉ tôi làm toán,nhìn sự tin tưởng mà cô dành cho tôi,…tất cả,tất cả khiến tôi không dám nhìn vào cô nữa.tôi thu mình ,tôi sợ phụ lại lòng tin mọi người đặt vào mình,nhất là cô.nhưng,cô lại cho tôi động lực một lần nữa để tiếp tục đứng dậy.cô động viên tôi ,chúc mừng vì tôi lần đầu thi giải cùng các bạn.và điều làm tôi bất ngờ nhất là ,cô cùng các bạn đã tổ  chức cho tôi một bữa tiệc nhỏ khuyến khích tôi.tôi vui lắm,vui tới nỗi không kìm nổi nước mắt í chứ.và thế là mọi người chọn hôm đó là sinh nhật tôi luôn.

kể từ ngày hôm đó, tôi lại vui lên hẳn và cũng cố gắng học hơn bao giờ hết,học sao để không phụ lòng thầy cô và các bạn .cô nhìn tôi học,cô mỉm cười khi thấy thế…nhưng cô cũng ko quên nhắc tôi giữ gìn sức khỏe.thời gian như chớp mắt,lại một lần nữa,tôi được chọn đi dự thi môn toán tỉnh.cô và tôi dốc lực ôn tập.có những đêm,cả cô cũng không ngủ để giảng bài,ôn thi cho tôi.tôi cảm nhận được niềm tin ấy của cô nhiều lắm,nhiều tới mức không thể đếm được.và cái ngày sinh nhật ấy lại đến,trước cửa phòng thi,tôi hồi hộp…mà khéo,cô còn  hồi hộp hơn cả tôi ấy chứ.nhìn cô ,tôi tự nhủ làm sao để làm cho tốt để khiến cô vui …đúng cái lúc mà tôi băn khoăn ấy,cô nhìn tôi ,mỉm cười dịu dàng với  ánh mắt quen thuộc mọi lo lắng trong tôi tan biến  .và tôi bước vào phòng thi tự tin nhớ lại nụ cười động viên của cô ấy…..và giờ đây,đứng trên bục hạng nhất,tôi nhìn cô với ánh mắt tươi cười,với nụ cười hạnh phúc.cô nhìn tôi trong ánh mắt tự hào ,qua đó mà tôi còn thấy cả lời chúc,lời động viên tôi tiếp tục cố gắng mai sau.

có thể,cô không phải là mẹ ruột của em,có thể cô và em không cùng một huyết thống,có thể em chỉ là một con bé cô nhặt về ngoài chợ…nhưng cô là người tuyệt nhất với em trên thế gian này. cảm ơn cô-người thày tri thức; cảm ơn cô-ánh sáng cuộc đời em; cảm ơn cô-người tuyệt vời nhất…..và hơn tất cả,em chỉ muốn nói với cô là:

EM YÊU CÔ,CẢM ƠN CÔ RẤT NHIỀU,NGƯỜI MẸ CỦA EM