Kỷ Niệm Này, Làm sao tôi quên!

Thấm thoát đã 4 năm trôi qua, lòng tôi vẫn bồi hồi xao xuyến…những  kỷ niệm tươi đẹp cùng các bạn, các thầy cô làm sao có thể quên được trong tôi. Tôi xin cất những nụ cười, những giọt nước mắt của biết bao kỷ niệm tươi đẹp trong tâm trí và ghi sâu vào trái tim. 1 thời học sinh dưới ngôi trường THCS Nghĩa Hưng thật đẹp thật thuyệt vời biết bao…dưới đây là 2 bài thơ tôi viết lên bằng chính trái tim những cảm xúc nghẹn ngào lắng đọng của tâm hồn tôi.

 
– Bài thơ đầu tiên   được viết vào ngày 20/11/2016, gửi tặng người cô (Nguyễn Thị Hạnh)  cũng như người mẹ thứ 2 của tôi đã dìu ắt tôi từng bước từng bước lớn lên giúp tôi trưởng thành hơn, vững vàng bước đi trên con đường tôi chọn.
Bài thơ tặng cô!

 
Cô như ánh trăng giữa trời
Chỉ cho con biết bài học đầu tiên
Cô như lối con đường mòn
Chỉ cho con bước rạng ngời vinh quang
Cô ơi! Người lái đò sớm chiều
Một thời từng trải đưa đón khánh sang sông
Cô thắp lên những ngọn lửa tươi sáng
Với những ước mơ, hoài bão khát vọng
Để tương lai chúng com lập nghiệp
Cả đời này sao quên được ơn cô
Cô ơi! Con luôn biết

 

Những năm tháng dài làm bạn với phấn
Với bục giảng với cả bụi trắng tinh
Với lòng yêu thương che chở như người mẹ
Luôn chỉ bảo dạy dỗ con nên người
Luôn lắng nghe con và luôn thấu hiểu
Những lúc con sai hay khi con thất bại
Cô luôn là người tận tình nhắc nhở con
Ba năm học đã trôi qua nhanh vậy!
Nhưng kỷ niệm trong con mãi còn đó
Những niềm vui và cả  những nỗi buồn
Trong tâm trí sao có thể quên được
Những nghẹn ngào lòng con luôn ấp ủ
Làm thơ này dành riêng tặng cho cô
Thơ con không hay, văn con không tốt
Nhưng con viết với cả tấm lòng
Chúc cô sao luôn luôn mạnh khỏe
Để góp sức dài bền bỉ với tương lai
Chúc cô mãi luôn luôn hạnh phúc
Bên học trò_Một hành khách sang sông…

 

 

– Bài thơ thứ 2 được viết vào ngày 12/4/2017 vào buổi chiều học ôn lịch sử của cô Nguyễn thị Uyên…cô là người đã để lại trong tôi một ấn tượng vô cùng đẹp và sâu sắc. Cô đã giúp tôi hoàn thiện hơn để có được bài thơ hay đến vậy!
Cô sáng như Sao Khuê!

 
Giữa trời xanh mây trong nước biếc
Những lá vàng bay bay giữa dòng sông
Thuyền vẫn đi suôi dòng nước cuốn
Mặc cho những chuyến đò ngang sông
Đầy tình yêu và lòng nhiệt huyết
Bóng dáng cô hòa cùng với hương phấn
Vẫn biết bao tuổi xuân đã đi qua
Nhưng hồn xuân tươi trẻ mãi còn đó
CHo em biết bao nhiêu cảm xúc
Lắng đọng trong tâm trí của em
Nay và mai sao có thể quên được
Những nghẹn ngào của 1 thời học sinh
Cô mãi mãi như vì sao lấp lánh
Không mất đi những kỷ niệm trong lành
Trên bầu trời giữa muôn vì tinh tú
Em biết rồi, cô sáng như sao Khuê!
– Đặng T.P Lan-