Đi qua tuổi thơ

Khi tôi viết nên những dòng này, ngoài trời đã vào đêm, một đêm mùa hạ đầy sao và êm ả, cơn gió nào nhẹ nhàng lướt qua đưa dòng hồi tưởng đi xa mãi về những ngày rất xưa…

Dòng hồi tưởng đưa tôi về với bóng dáng thân thương ngày ấy -thầy tôi. Thầy tôi nay đã lớn tuổi, mái đầu đã lấm chấm những sợi bạc, nhưng trên gương mặt đã lắm vết nhăn vì sương gió của thời gian ấy vẫn luôn giữ một nụ cười thân thiện trìu mến, gây thiện cảm cho người đối diện ngay từ lần gặp đầu tiên. Người thầy mà tôi đang nói đến không phải là người dạy tôi trên trường học, tôi gặp được thầy qua lời giới thiệu của một người bạn, và thầy trở thành thầy của tôi – một người thầy dạy thêm nhưng khiến tôi ghi nhớ khắc sâu vào tim đến trọn đời. Có thể bạn sẽ thắc mắc, có thể bạn sẽ cười thầm trong lòng ” chỉ một người thầy dạy thêm, có gì khiến tôi phải xúc động như vậy?”. Vì chính tôi cũng không thể hiểu được, có lẽ ở thầy mang một cái gì đó ấm áp như tình cha, dịu dàng như lòng mẹ, một cái gì đó bình yên thầm lặng. Những bài học của thầy đưa tôi đến bao chân trời mới, chân trời của tri thức và sư cao cả của tình yêu thương. Ngày đó tôi học chung cùng với một đám bạn trong lớp tại nhà của thầy. Ngôi nhà của thầy với chúng tôi lại như ngôi nhà cổ tích , nơi đó có rất nhiều loại cây cỏ, còn có một ông tiên luôn nhìn chúng tôi vui đùa và cười trìu mến.Qua ba năm trung học cơ sở, chúng tôi cùng nhau trưởng thành tại nơi đó. Chúng tôi như những chú chim mới lớn còn sợ hãi thế giới rộng lớn ngoài kia, còn thầy là người nâng cánh chúng tôi bay trên những chân trời mới ấy…

Ngày ấy tôi vì mải mê ham chơi mà bỏ bê việc học hành, đến khi nhận ra và nhìn lại mới biết mình đã hỏng kiến thức nặng nề. Nhưng thật may vì tôi đã gặp được thầy, thầy không chỉ giúp tôi lấy lại kiến thức mà còn nâng cao thành tích học tập của mình. Có thể nói rằng, tôi được như ngày hôm nay phần lớn đều nhờ có thầy. Thầy giảng bài rất hay và dễ hiểu, lời của thầy trầm ấm vẫn luôn xuất hiện trong tâm trí tôi mỗi khi nhớ về những ngày ngồi dưới ngôi nhà ấy, nghe tiếng thầy giảng bài hòa với tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ những ngày mưa mùa hạ…

Ngày xưa khi chúng tôi vẫn còn là những đứa trẻ bướng bỉnh nghịch ngợm, nhiều lúc khiến thầy phải bực tức nhưng chẳng bao giờ thầy trách mắng nặng lời. Thầy cưng chiều chúng tôi như một người ông hiền lành thương cháu. Thầy hay mua cho chúng tôi nào quà nào bánh, có khi lại hái mận cho chúng tôi vừa nhâm nhi vừa học, rồi lại mắng yêu ” Các trò ăn thế sao mà học cho được”, nhưng nói mãi chẳng có tác dụng gì rồi lại thôi. Tôi vẫn nhớ mãi mùa noel năm nào, chúng tôi lúi húi vẽ tặng thầy một tấm thiệp chúc mừng Giáng Sinh làm bằng giấy A4 đơn sơ, thầy nhận rồi cất giữ cho đến tận bây giờ, nghĩ đến mà nơi sống mũi cay cay…

Bây giờ chúng tôi đã khôn lớn, đã vào những ngôi trường cấp ba mà mình mong muốn, chúng tôi nhận được sự quan tâm yêu thương của nhiều người thầy cô đáng kính khác, nhưng hình bóng thầy vẫn chẳng thể thay thế được bởi ai. Tôi không có ý so sánh, nhưng có lẽ những gì đẹp đẽ tuổi ấu thơ luôn để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất trong mỗi chúng ta. Tôi vẫn hay gặp lại thầy, vẫn mỉm cười mỗi khi vô tình gặp nhau trên phố. Mỗi ngày lễ 20-11 đến, chúng tôi lại về thăm tổ ấm tuổi thơ ấy, rồi lại trở về như những đứa trẻ, hét toáng lên gọi ” thầy ơi đến giờ học rồi” và cười khanh khách khi nhìn khuôn mặt ngơ ngác của thầy. Tình cảm thầy trò vẫn thế, nhưng giữa chúng tôi và thầy đã có sự ngăn cách, đó là thời gian. Chúng tôi cứ mãi lớn lên và tóc thầy lại càng bạc, cái quy luật mà con người chẳng thể chống lại với tháng năm…

Cỗ xe thời gian vẫn cứ lăn đều tạo nên những vết hằn trên con đường quá khứ, và tôi cứ bước mãi về phía trước để lại phía sau lưng là cả một kỉ niệm thời thơ ấu, tôi cứ mãi lặng lẽ hòa mình vào dòng đời tấp nập, để lại phía sau lưng mình là cả khoảng trời bình yên ngày bé. Nhưng dẫu có như thế nào, đi bên cạnh tôi vẫn mãi là hình bóng người thầy cần mẫn ấy, trong tim tôi vẫn khắc ghi những kí ức tuổi học trò, bên cạnh ngôi nhà ấy, bên đám bạn tinh nghịch ấy, bên người thầy thân thương ấy…

Tôi viết những dòng trên đây chỉ theo mạch cảm xúc và mong muốn gửi đến lời cảm ơn sâu sắc dành cho thầy tôi. Và chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng có hình bóng của một người thầy mà ta kính mến, vậy tại sao bạn không thử viết những lời tâm sự của mình lên đây để thay lời muốn nói?