Người thầy trong con là Cô

Nếu có ai đó hỏi con rằng;”Người thầy trong bạn là ai?” thì có lẽ cái đầu mơ mộng của con sẽ tua một loạt những cái tên,những gương mặt thân thương của những người thầy,người cô đã dạy dỗ con từ khi con mới cắp sách đến trường.Nhưng con biết chắc rằng đáp án cuối cùng sẽ dừng lại nơi cô,bởi cô kính yêu của con,ánh mắt nụ cười của cô đã để lại trong con một ấn tượng đặc biết sâu sắc từ lâu lắm rồi…Con yêu nắng và con yêu nụ cười của cô-nụ cười thật rạng rỡ, tươi tắn và ấm áp,một nụ cười luôn mang lại cho con cảm giác bình yên-nụ cười tỏa nắng.Con cũng yêu mưa,nhưng con lại sợ mưa trong mắt cô,mưa buồn trong những giọt lệ.Và cô ơi,đôi mắt của cô ấy,là cả một thế giới cảm xúc trong con;là đong đầy yêu thương trìu mến dành cho lũ trò nhỏ;là hân hoan sung sướng với niềm vui của chúng con;là lấp lánh hạnh phúc khi nhận từ chúng con một món quà nhỏ;là đầy ắp hi vọng;là đôi khi phảng phất nỗi buồn;là đôi khi trĩu nặng âu lo;và vài lần có cả”bão tố”.Đã không ít lần con khao khát ánh mắt nụ cười ấy chỉ dành cho con mà thôi,con thật ích kỉ cô nhỉ!Con nhớ,ngày đầu tiên con bước vào A6,cô đón con bằng câu chuyện về cô bé Lọ Lem.Lọ Lem con biết đơn thuần là một cô gái nhân hậu được bà tiên giúp đỡ và sống với hoàng tử hạnh phúc mãi mãi về sau.Câu chuyện của cô lại khác,nó dạy con nhiều điều hơn thế,đó là phải luôn gọn gàng,đừng lôi thôi như lọ lem;đó là luôn đúng giờ,là trân quý bạn bè vì bạn sẽ giúp đỡ con khi con cần nhất;phải biết tự tìm lấy hạnh phúc của chính mình và nhà văn đại tài cũng mắc phải sai lầm.Con gọi đó là câu chuyện nhỏ chứa một kho ý nghĩa.Thế rồi ngày nối ngày,tháng nối tháng,thời gian trôi vụt qua cửa sổ lớp học.gần một năm cô trò mình bên nhau,một phần ba quãng đường cấp ba của con dần khép lại,con gọi năm đầu tiên này là…Là những bỡ ngỡ lạ lẫm của những ngày đầu bước chân qua ngưỡng cửa cấp ba.Là những yêu thương cô dành cho chúng con cứ đong đầy dần .Là những ích kỉ khi 10A6 chúng con mỗi đứa một vẻ,với cái tôi của tuổi mới lớn,không ít lần đã xảy ra những cuộc đụng độ của những “cá tính lớn’.Và bây giờ,nhìn lại,con mới nhận ra rằng khi cuộc chiến “tam bành” của chúng con xảy ra,khi chúng con hăng say chiến đấu để làm thỏa thuê cái tôi cao ngầt ngưởng của mình,cô ở đấy,là người đau lòng nhất,và cũng là chất keo kết dính chúng con lại với nhau.Cô đã trở thành cầu nối yêu thương của 10A6 với một lòng kiên trì đấy nhẫn nại.Là niềm vui khi đạt được những thành tích nho nhỏ.Là nỗi buồn,sự day dứt của con trong lần đầu tiên phạm một lỗi lầm không hề nhỏ nhoi.Là..Cô,là cô,cô ạ.Con gọi năm đầu tiên này là Cô.Vì cô đã ở đấy,ở bên con,cô có mặt trong mọi tấm ảnh kí ức con chụp lại và lưu giữ trong cuốn an-bum Tuổi Trẻ.Cho đến khi con đặt bút viết những dòng này,con mới chợt nhận ra thời gian đã âm thầm gom nhặt những mảnh kỉ niệm con để lại hai bên đường Trưởng Thành,cất thật trang trọng trong một ngăn của trái tim con.Thời gian đã giúp con viết những dòng thật đẹp về cô và các bạn trong câu chuyện con gọi là Tuổi Thanh xuân ấy.Con nhận ra mình yêu ngôi trường này thế nào,là vì có cô.Con nhận ra mình trẻ con,vị kỉ thế nào,là qua ánh mắt cô.Con nhận ra mình may mắn thế nào,là vì có cô ở bên.Là cô,cô,cô-Người Thầy trong trái tim con!!!Ngay bây giờ đây,con cũng mới biết rằng thời gian cứ trôi hoài,trôi mãi,và có lẽ  sẽ chẳng để con kịp nhận ra mình đang có những gì để trân trọng cho đến khi con đánh mất nó.Và cái ‘gã” thời gian ấy thì cứ lôi xềnh xệch con ra khỏi vòng tay cô-bầu trời bình yên của con… Con bắt đầu sợ một ngày sẽ là quá muộn để nói những lời yêu thương!!!thế là con viết,viết mải miết,cố trao gửi tất cả tình cảm của con vào những câu chữ ngờ nghệch này đến cô.Con,đôi khi,không thích những lời hứa hẹn xa xôi.Bởi khi con hứa gì đó,chính con cũng không chắc có thực hiện được hay không.Con không hứa sẽ không làm cô thất vọng,bởi tuổi trẻ bồng bột biết đâu rồi con sẽ lại vài lần phạm lỗi.Con cũng không dám hứa sẽ không để nước mắt cô rơi,bởi con biết sự vô tâm quá nhiều trong con sẽ làm con mù quáng,để cho những ích kỉ xấu xa ngự trị tâm hồn con.Con không dám hứa với cô nhiều điều bởi con không muốn niềm hi vọng nơi cô lại đôi ba lần vì những trò dại dột của con mà dập tắt.Con chỉ muốn cô biết rằng,con vẫn đang cố gắng,để không phụ tấm lòng của cô.Tình yêu con dành cho cô,con không dám so với sông,với biển.Con chỉ dám đo nó bằng chính trái tim của con,cô biết không cô?khi con càng khôn lớn trưởng thành thì tình yêu ấy lại càng tăng lên gấp bội.Với tất cả vốn ngoại ngữ của một dân chuyên ban D,con muốn nói: “ I love you, Sa-rang-hae,Aishite imasu,…”.Với những gì trong sáng và chân thật nhất của một trái tim 16 ngây ngô vụng dại,con muốn cô biết rằng:”Cô ơi!!!Con…yêu cô!”