Đây là cuộc thi viết dành cho học sinh, nhưng trong lòng em nhiều cảm xúc quá, thông qua bài viết này mong muốn được gửi lời xin lỗi nên em mong được chấp nhận đăng bài.
Chào cô, là con đây, là con gái của cô và cũng là một người trò thật đặc biệt. Hà Nội mùa này lạ lắm, thời tiết thì thất thường và lòng con thì nặng trĩu nhớ thương. Con còn nhớ như in những ngày tháng học THPT, cô với con như là tất cả. Từ một con bé cứng đầu khó bảo, cô đã “thuần hóa” con thành một người có hoài bão, có ước mơ. Con nhớ nhất là hồi con học lớp 12 lúc gần ra trường, con thấy trong lòng hụt hẫng bởi biết sắp phải xa cô. Cô không phải là giáo viên chủ nhiệm của con, nhưng với con cô luôn là một người mẹ. Mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ con đều tìm đến cô để tâm sự, tìm đến cô để giải tỏa những thắc mắc của cái tuổi mơ mộng, tò mò. Cứ nghĩ đến việc sắp phải xa trường, xa cô mà con buồn lắm. Cô biết không, ngày nào con đến trường con đều tranh thủ những giờ ra chơi ra ngoài hành lang đứng, đơn giản là tìm bóng hình của cô đâu đó trong trường. Con thích ngắm cô như vậy, một người dáng hình nhỏ nhắn thân thương đi trong sân trường đầy nắng. Con cố tìm cho mình những cơ hội để được nhìn thấy cô nhiều hơn, để được ôm cô nhiều hơn hay đơn giản là để nở một nụ cười thật tươi.
Cô cho con biết từng nét riêng trong mỗi bài văn, bài thơ. Cô dạy con biết làm người như nào cho phải đạo. Cô cho con biết thế nào là yêu thương gắn bó, thế nào là sẻ chia, quan tâm. Những ngày tháng căng thẳng chọn trường, chọn ngành làm con stress, lo âu, cô luôn tìm đến động viên con từng chút. Con cảm nhận được sự yêu thương gắn bó. Giữa người với người đâu cần quan hệ máu thịt mới có thể yêu thương – cô dạy con điều đó…
Tất cả vẫn vẹn nguyên như vậy, con vẫn thường xuyên về trường để tìm kiếm hình bóng cô đâu đó dưới sân, để tìm kiếm những cái ôm và nụ cười. Nhưng cô ơi trong lòng thì lại khác, con biết cô trò mình đang có một hiểu lầm to lắm. Vì hiểu lầm đó mà con đã quyết định không liên lạc gì với cô nữa. Con ngốc quá phải không cô? Con về trường, đừng trên hành lanh tầng 3 tìm kiếm hình bóng cô và ngắm, con không dám lại gần cũng không dám đối mặt. Những cái ôm như xa lạ với con quá. Cô thì là người trưởng thành, từng trải nên cô chọn im lặng là sự giải quyết thuận lợi cả hai. Con dù đã là sinh viên rồi nhưng vẫn còn non dại, tưởng như cô đã không cần con nữa, con giận cô rồi nghĩ rằng chỉ còn con lưu hình bóng cô trong lòng. Chỉ mình con giữ lại và không dám gặp cô.
Bao nhiêu những lời cô dạy con đều nhớ. Nhớ yêu thương nhớ sẻ chia buồn tủi. Con nhớ cả lời cô dạy: ” Hãy lãm những gì con muốn ngay hôm nay vì biết đâu hôm nay chính là cơ hội cuối cùng”. Con nhớ vậy mà sao con không thể làm, con ngốc quá rồi cô ạ.
Mọi chuyện có lẽ sẽ cứ như vậy đến hết cuộc đời, cô thì im lặng giấu kín còn con thì nhớ thương nhưng không dám thể hiện ra ngoài và trách cô không còn quan tâm con nữa. Nhưng ngày hôm qua đã ” tát” vào mặt con một cái tát vô cùng đau đớn. Con nhận ra rằng cô vẫn quan tâm con một cách âm thầm lặng lẽ. “Nó” nói rằng: “Chị ơi cô tự hào về chị, cô nói với bọn em rằng Chị là con gái cô”. Tim con như ngừng đập, nước mặt trực trào rơi. Con sai thật rồi cô ạ. Con có lớn nhưng với cô chắc vẫn còn nhỏ dại. Lời nói của nó xuyên thấu tâm can con. Thì ra là vậy, cách xử sự của người lớn khác bọn con nhiều lắm. Con thì như con ngựa hung hăng hiếu thắng, mọi quyết định đều bồng bột trôi. Con vẫn trách cô không hiểu con nên làm như vậy, nhưng thực ra là con đã không hiểu cô mất rồi.
Hà Nội hôm nay ồn ào náo nhiệt. Nhưng ” mẹ” ơi con thấy mình lạc lõng, cô đơn. Con đi vài vòng Hồ Gươm giữa những con người năng động, vậy mà sao nước mắt cứ rơi. Con đã sai lại còn cố chấp. Con đã bỏ phí hai năm mất rồi. Con nhớ lại lời “mẹ” nói: “Nếu con mang giận giữ thù hận trong lòng cũng giống như con cầm hòn than rực hồng mà ném vào người khác, người tổn thương đầu tiên chính là con”.
Con hiểu ra rồi “mẹ” ạ. Con muốn ôm “mẹ” ngay lúc này đây, thật lâu, thật chặt hơn tất cả những lần con đã từng.
Đợi con thêm vài ngày nữa “mẹ” nhé! Con sẽ về ôm “mẹ” thật lâu và nói:” Mẹ đừng nói gì nhé hãy để con ôm và mẹ hãy cảm nhận lời xin lỗi của con mẹ nhé! Cảm ơn mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm!”