Người cha thứ 2

Mái trường – Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt 2 năm THCS thầy Chuẩn  dạy hóa là người tôi nhớ nhất.

Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp 8, buổi đầu tiên gặp gỡ, thầy bước vào lớp với cặp kinh, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ, thầy giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, thầy xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ thầybỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai học được vì sợ vừa vì cười đấy. thầy bị đau mắt, lớp thông cảm chothầynhé!” và kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phát hiện ra rằng không phảithầy giáo dạy hóa nào cũng có giọng trầm. thầy giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết hóa của thầy. Ngày đầu tiên ấy,thầy còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên  tên trong lớp” của thầy. Vậy là giờ dạy mở màn, thầy đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 8A6, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu.

Nhắc đến thầy giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhè nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. thầycũng không phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, thầy là người rất cá tính và hiện đại. thầy luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng thầycũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về thầy mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết hóa  của thầy lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống thầy. Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết học.