Cuộc đời là một chuỗi dài những mảng kí ức mỗi một kí ức nhỏ lại gắn liền với một sự vật để gợi cho ta những gì đã đi qua, đó có thể là một bản nhạc ta đã nghe từ lâu hay một buổi chiều hoàng hôn lặng gió.Chúng gợi cho ta về một khoảng lặng nào đó trong tim tưởng chừng đã đánh mất và dường như không còn nhớ rõ.Cũng như hôm nay, gió mang hương khói từ những cánh đồng rơm rạ tháng 4 đang cháy tràn về những con đường nhựa bỗng làm mắt tôi cay xè rưng rưng,không biết rưng rưng vì khói hay vì nhớ một người thầy trong quá khứ.Người thầy luôn gắn liền với những ngày khói làm mắt cay cay –thầy Nguyễn Quốc Đạt.
Cuộc đời là một chuỗi dài những mảng kí ức mỗi một kỉ ức nhỏ lại gắn liền với một sự vật để gợi cho ta những gì đã đi qua, đó có thể là một bản nhạc ta đã nghe từ lâu hay một buổi chiều hoàng hôn lặng gió.Chúng gợi cho ta về một khoảng lặng nào đó trong tim tưởng chừng đã đánh mất và dường như không còn nhớ rõ.Cũng như hôm nay, gió mang hương khói từ những cánh đồng rơm rạ tháng 4 đang cháy tràn về những con đường nhựa bỗng làm mắt tôi cay xè rưng rưng,không biết rưng rưng vì khói hay vì nhớ một người thầy trong quá khứ.Người thầy luôn gắn liền với những ngày khói làm mắt cay cay –thầy Nguyễn Quốc Đạt.
Thời gian luôn có một sức mạnh phi thường nó chữa lành những vết thương nhưng cũng làm nhòa đi những kí ức.Mười năm một khoảng thời gian đủ dài để những hình ảnh về thầy trong tôi không còn rõ ràng nhưng những cảm giác thì vẫn cứ nghẹn ngào.Thầy Đạt là người thầy đầu tiên trong cuộc đời nhưng thật sự những gì dạy tôi trên trang vở không quá nhiều chỉ là những gì một đứa trẻ cần để bước vào lớp nhỏ nhất của bật tiểu học.Thầy chưa từng dạy tôi trên bụt giảng một lần đúng nghĩa mà chỉ là những buổi học ở căn nhà nhỏ nhưng tiếng ‘thầy’khi cất lên đối với tôi vẫn thật thiêng liêng.Lúc nhỏ tôi đã từng tự hỏi như thế nào thì có thể gọi là thầy hay đó vốn chỉ là một danh xưng theo cách gọi của cha mẹ tôi.Có lẻ nó vốn chỉ là một danh xưng nhưng với tôi nó là tất cả niềm tin,lòng tin tưởng với một người thầy đáng kính.Tôi còn nhớ rất rõ những buổi học trong cái nắng chiều ngòn ngọt của không khí mang mùa lúa chín, trong căn nhà nhỏ cuối xóm những tiếng đọc bài vẫn vang lên đều đều cùng bóng thầy ngả dài trên nền đất với mái tóc đã điểm sương.Đó là ngôi trường mầm non đơn xơ của tôi và những đứa trẻ nông thôn dù nhỏ bé nhưng lại đầy ắp những niềm hạnh phúc do thầy mang lại khi đem đến cho những lũ trẻ ngây ngô những chữ cái, những con số đầu tiên.Cái thầy dạy cho tôi không chỉ là những tri thức trên trang vở mà nó còn là cái nhìn về cuộc đời và cả một hướng đi giữa lòng đời lạc lõng.Dù chưa bao giờ tôi thấy số phận của mình là đáng buồn nhưng ít nhất thì tôi cũng không có quá nhiều niềm vui như những đứa trẻ cùng trang lứa.Nỗi lo về cơm ăn áo mặc nỗi đau về gia đình phần nào đã làm tôi căm giận với cuộc sống cho đến khi tôi được gặp thầy.Thầy dạy tôi bài học về cái tình người trong dòng đời xuôi ngược, dạy tôi những màu sắc khác của thế giới thay vì một màu đen tôi đã từng thấy và dạy tôi cả về cái niềm vui trong cảnh lao động khó nhọc,vất vả.Cũng như một hôm khi làn khói đốt đồng tràn về cả thôn xóm, phủ trên cả những ngọn dừa xa thầy đã cho tôi thấy con đường mà mình muốn đi khi nhìn vào những làn khói và bảo rằng đời người như làn khói mau xuất hiện cũng mau biến mất nhưng ta được lựa chọn những gì sẽ làm để sự tan biến thực sự có ý nghĩa. Lúc nghe thầy nói tôi vốn không hiểu gì nhưng chút xót xa từ đâu đó vẫn xen vào từng ngóc ngách tâm hồn.Tôi biết nỗi xót xa đó đến từ chính cuộc đời không mấy vui vẻ của thầy.Sự may mắn không bao giờ đứng về phía mình nhưng tâm hồn thầy luôn hướng về cuộc sống và khao khát làm nó tốt đẹp hơn. Thầy dùng chính cuộc đời mình để dạy tôi bài học đầu tiên về cuộc sống, truyền cho tôi nguồn cảm hứng để bước giữa dòng đời đầy u ám và giữ ngọn lửa yêu thương vẫn cháy mãi trong tim.Cái thầy cho đi không chỉ là những tri thức mà là cả một chân lí sống.Chừng nào tôi còn bước trên con đường này,chừng nào ngọn lửa trong tim này còn cháy thì những hồi ức về thầy sẽ luôn sống mãi dẫu biết rằng thời gian làm nhòa đi bóng dáng thầy trong kí ức chỉ còn lại đây những cảm giác rưng rưng nghẹn ngào thoang thoảng.