Gửi cô – người chắp cánh ước mơ,
Ai đó đã từng nói rằng năm tháng học trò bắt đầu bằng trang giấy trắng và kết thúc bởi dòng hoài niệm đong đầy.Ba năm đâu quá dài khi sánh với cuộc đời dài rộng nhưng nó cũng kịp để lại trong lòng mỗi người thật nhiều nhung nhớ. Viết về những năm tháng hồn nhiên bên trang sách, viết về cô – người mang nắng vào tâm hồn những đứa trẻ còn bao non nớt, ngây thơ.
Có phải sắp chia xa lòng ai cũng cuộn trào nhung nhớ? Trong phút giây tĩnh lặng kỉ niệm ùa về chan hòa yêu thương. Tình cảm thật khó viết thành lời, em đâu biết động lực nào khiến em cầm bút viết nên dòng tâm sự này, có lẽ sẽ chẳng còn kịp nữa cho những ai mải rong chơi và để mọi thứ tan biến cùng hoa cỏ may cuối chiều.
Em chợt nhớ về cô của ngày đầu tiên gặp gỡ, cô cười hiền thật. Có lẽ vì thế mà mấy đứa lần đầu đặt chân vào ngôi trường mới bớt đi sự trống trải. Dòng kí ức như thước phim quay thật chậm, ngày tháng đã qua kỉ niệm nhiều quá, biết bao yêu thương vun trồng nhành hoa nhỏ trên mặt đất ấm áp hiền hòa. Nhớ những hôm cả lớp không ngoan, ngồi nghe cô mắng mà vẫn cười, thế là cô buồn mấy hôm. Có lẽ chưa đủ trưởng thành cô ạ, cứ cho rằng mình đã khôn lớn nhưng biết đâu mình vẫn quá trẻ con, sai lầm hay vấp ngã vẫn còn nhiều lắm. Cô vẫn bảo chúng em rằng, hãy biết yêu thương và chia sẻ, hãy dũng cảm bước đi đừng ngại sóng gió bởi không kiếm tìm thì hạnh phúc mãi chỉ nằm trên trang giấy. Ước mơ sẽ được ấp ủ và nở hoa thành những tâm hồn cao đẹp. Thanh xuân ngập đầy sắc vàng của nắng, chút dịu nhẹ của giọt mưa long lanh bên thềm. Người ta vẫn hay nói, gặp được nhau trong cuộc đời này hẳn có cơ duyên nào đó, chúng em được cô dìu dắt đã trưởng thành hơn thật nhiều. Tuổi mới lớn cũng nhiều chuyện quá, nay vui mai buồn, cứ ham chơi mà chẳng lo đến chuyện mai sau. Cô đã gieo ước mơ vào biết bao đứa học trò nhỏ, ngày ngày đợi chúng khôn lớn trưởng thành. Có lẽ đó không còn là trách nhiệm của một người thầy nữa mà là tình yêu – một tình yêu thật nồng hậu.
Những ngày tháng cuối cùng em chẳng ngờ thời gian vội vàng đến thế. Xuân Diệu vẫn hay trăn trở trước bước đi của thời gian là vậy mà tới giờ em mới thực sự hiểu. Chuyện bài vở rồi ôn thi khiến ai cũng đang hòa mình cùng nhịp trôi của năm tháng. Cô vẫn cùng chúng em viết tiếp giấc mơ của mình, vẫn miệt mài bên trang sách để mang đến hi vọng cho mỗi người. Chẳng ai có thể đong đếm được nỗi vất vả của nghề trồng ngườ. Mỗi thế hệ học sinh chia xa thì năm tháng cũng trôi qua thật nhanh nhìn lại chỉ thấy những cây xanh của một đời người. Những đứa học trò cũ có đứa nhớ, có đứa quên nhưng cô có bao giờ nghĩ về điều ấy. Câu chuyện về người làm thầy là như vậy, cứ cho đi dẫu chẳng bao giờ mong nhận lại.
Trở về với những xúc cảm ngập đầy trái tim, cây phượng lại sắp ra hoa cho một mùa hạ nồng cháy. Hoa phượng đỏ thắm bắt đầu cho sự chia xa, lòng người vẫn ngập ngừng bao niềm thương nỗi nhớ. Gửi lại một phần trái tim mình ở ngôi trường thân thuộc, gửi lại một phần tuổi trẻ nơi cây lá biếc xanh, gửi lại tình yêu, lời cảm ơn và cả những lời xin lỗi dẫu muộn màng nữa. Khi cánh cửa này khép lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra, dẫu mai này xa cách nhưng em tin rằng, cô ở nơi này vẫn mãi dõi theo chúng em để thấy những mầm cây lớn dần vươn tới tương lai.
Nắng đầu hạ dịu dàng quá, nó khẽ khàng mơn chớn đôi gò má ửng hồng của ai đó, gió khiến cỏ càng biếc xanh cho lòng ai đầy man mác nhớ thương… Vẫn dáng hình thân thuộc dưới nắng của năm ấy, vẫn một nhành hoa nồng nàn vẹn nguyên hương sắc để mỗi người mãi nhớ, mãi yêu…