Người cô năm xưa!

Người cô năm xưa!

Tôi sinh ra ở làng quê nhỏ. Ngôi trường trung học cơ sở của tôi cũng là trường làng bé lắm. Ngồi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân bùn. Vâng, trường tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi đó tôi đã tìm thấy nhiều niềm vui và những kỉ niệm về người cô thân thương với lòng biết ơn sâu sắc. Đã 5 năm  trôi nhưng hình ảnh và lời nói của cô vẫn luôn hằn sâu trong ký ức tôi. Đó là năm học lớp 7, tôi được chuyển sang học lớp khác. Ngày đầu đi học tôi đứng rụt rè ở cửa lớp vì e sợ cô, bạn bè không quen. Cô nhìn thấy tôi và hỏi han ân cần. Nhìn ánh mắt trìu mến và bàn tay ấm áp của cô, tôi bước vào lớp trong sự yên tâm lạ thường.Từ lần đầu được gặp cô rồi được cô dạy dỗ, tôi càng hiểu và thấy yêu quý cô nhiều hơn. Với cô, tôi có thể diễn tả bằng hai từ “yêu thương” và “tận tụy”. Cô tận tụy trong từng bài giảng, từng giờ đến lớp. Cả những ngày nóng bức hay những ngày mưa, cô đều đến lớp để mang cho chúng tôi nhiều điều mới lạ.Tôi nhớ đến mùa mưa tháng 7, khắp đường xá, sân trường đầy nước. Thế mà cô trò chúng tôi vẫn đến lớp đều đặn, lội bì bõm trong nước thế mà vui đến lạ. Những bài giảng của cô dường như “đánh thắng” cả những cơn mưa xối xả.

Hơn cả 1 người cô dạy chữ, cô còn dạy chúng tôi biết bao điều trong cuộc sống. Cô  luôn nhắc nhở chúng tôi cố gắng học tập, không khuất phục cái nghèo, cái khó. Cô vẫn tin rằng các học trò của cô sẽ xây dựng một tương lai tươi sáng hơn. Niềm tin của cô truyền sang niềm tin của chúng tôi, những đứa học trò nghèo sáng đi học, chiều về chăn trâu cắt cỏ ấy, trong lòng chan chứa bao nhiêu là ước mơ và hoài bão. Những lời dạy dỗ của cô đã theo tôi trong suốt những tháng năm dài. Đối với tôi, tôi không sao quên được hình ảnh cô với chiếc xe đạp cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Thế mà chỉ cần nghĩ đến đám học trò chúng tôi là cô lại thấy con đường dài dường như ngắn lại, cái nóng của buổi trưa nắng gắt dường như cũng mát dịu hẳn đi. Nhìn lưng cô ướt đẫm mồi hôi mà miệng vẫn vui cười. Có lần cô hỏi tôi rằng: “Nếu chỉ được đi qua một lần trên con đường đầy hoa dại, em sẽ chọn một bông hoa nào em cho là đẹp nhất?!” Lúc bé thơ ấy tôi nào có hiểu những gì mà cô muốn nói, chỉ biết cười rồi im lặng. Rồi cô bảo rằng “trên đường em đi sau này sẽ có nhiều “bông hoa” như thế. Em đừng đợi phải đi hết quãng đường, hãy nắm lấy cơ hội để em có thể tiến xa hơn”. Và khi đó tôi mới hiểu điều cô muốn nói, lời nói của cô đã cổ vũ tôi đủ can đảm bước xa làng quê bé nhỏ, xa Bố Mẹ, gia đình thân yêu để đến nơi đô thị phồn hoa, biết đâu tôi có nhiều cơ hội tốt hơn. Đúng là cô tôi, lời khuyên nhủ thật nhẹ nhàng nhưng sâu sắc và làm người ta yên lòng lắm. Và hình như trên con đường đầy hoa dại ấy, tôi đã nắm được một bông hoa tôi cho là đẹp nhất!

Đến hôm nay, tôi vẫn nhớ  những câu chuyện của người cô năm xưa. Thầm cảm ơn cô về những gì tốt đẹp cô đã dành cho tôi. Đó là những lời dạy dỗ quý báu cổ vũ tôi trong những tháng năm dài. Đã 5 năm trôi qua tôi chưa có dịp gặp lại cô, tôi chỉ gặp được cô qua những cuộc điện thoại chốc lát.  Ngôi trường làng ngày xưa đã tàn phai ít nhiều. Mái tóc cô tôi chắc giờ đây đã bạc trắng không còn đen óng như ngày xưa. Nhưng dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, tấm lòng cô vẫn như thế, vẫn tận tụy và đầy tình yêu thương.

Đối với tôi, “người cô năm xưa” là biểu tượng của một nhà giáo Việt Nam ưu tú. Ở cô tôi là sự hy sinh cao cả xuất phát từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Đến hôm nay, trong lòng tôi vẫn mãi mãi kính trọng và biết ơn “người cô giáo năm xưa”. Tôi nguyện thay cô bước tiếp con đường ấy bắng tình yêu thương chân thành đối với học trò của mình!!