Có lẽ như thế… Và chưa hẳn là như thế!

    Nếu ví “Văn học” trong tôi là một cánh diều nhỏ, thì ngọn gió đưa cánh diều ấy bay lên bầu trời xanh giữa muôn vàn ánh nắng, chính là cô.

Cô dạy Văn.

Cái tên Thanh Hoa xuất hiện giữa không gian lớp học khiến không ít đứa tiểu quỷ phá lên cười- “ Lại một bông hoa tươi sẽ tàn”. Cô- Đúng là một bông hoa đồng nội, mang sắc trắng tinh khôi của tuổi thanh xuân vừa mới chớm nở. Chính bông hoa ấy sau này, đã phải gồng mình trước một con nhỏ  như tôi: tính không khác một thằng con trai, thích gây sự, đánh nhau và ăn hiếp lũ bạn trong lớp.

Tuổi 13+

       Văn- một mớ bòng bong rắc rối, khó hiểu. Tôi không thích văn, nói chính xác hơn là lúc đó tôi chưa có cảm tình với cái môn lắm từ ấy. Nhưng tôi lại được cô chọn vào đội tuyển ôn luyện thi ngữ văn cấp huyện. Cái điều này xảy ra chợt làm cô trở nên khó ưa trong mọi kẽ hở của con người tôi.

Thời gian và sự tận tình.

Chim vẫn hót, hoa vẫn nở và mặt trời lại mọc lên… tất cả không thay đổi. Chỉ có điều là tôi phải đi học Văn buổi chiều… Buổi đầu tiên: Ngáp ngắn ngáp dài và ngủ… Buổi thứ hai: được đôi ba phút cầm quyển sách Ngữ Văn 7 lên rồi lại để xuống;…Cứ như thế, văn học lúc ấy đang nhởn nhơ trong con người tôi, vô tình muốn gây sự chú ý nhưng không gặt hái được chút ít thành công nào.

Cho đến một ngày. Ngày của bão giông và những cay đắng. Tôi tìm đến cô trong sự tuyệt vọng, hụt hẫng và cả những suy nghĩ dại dột. Chưa lần nào trong đời tôi thấy mình lạc lõng đến thế. Không một ai có thể giúp tôi và hơn thế, tôi không dám nhờ mọi người giúp đỡ, ngay cả những người thân trong gia đình. Tôi chưa suy nghĩ ra lí do vì sao mình tìm đến cô, nhưng nếu không có cô trong khoảng thời gian ấy, trong cái ngày định mệnh đó, hẳn bây giờ tôi không thể ngồi ở đây, thao thao bất tuyệt về những ngày thơ dại của mình. Tôi bắt đầu nhìn cô với cảm xúc khác…người mẹ thứ hai.

“Chuẩn bị thi rồi các em nhé, cô sẽ chọn lại hai thôi”. Giọng nói trầm ấm ấy chỉ thoảng qua trong cái đầu mơ màng của tôi. Cùng lúc đó tôi bắt gặp ánh mắt vô cùng trìu mến của cô. Tôi lại sợ, sợ rằng cô sẽ buồn nếu như tôi không làm được bài. Nhưng, “Có lẽ như thế… và chưa hẳn là như thế”.

Trong tôi trỗi dậy mãnh liệt một cảm giác vô hình. Về đến nhà, tôi lao ngay thân hình đồ sộ đến với chồng sách mà cô tặng khi mới bắt đầu thời gian ôn luyện.

“99 đề thi dành cho học sinh giỏi Ngữ Văn 7”. Lật và lật, một hàng chữ bằng mực xanh ngay lập tức nằm trọn vào mắt tôi: “ Cô biết em chưa thích học văn, nhưng em có thể giúp cô đọc kĩ hết quyển sách này chứ?”. Một quyển thì quá dễ, nghĩ thế tôi lấy lại tư thế, ngồi ngay ngắn và lật trang tiếp theo: “Phương Hiếu 5ting”. Biết cô đã nghĩ gì, tôi kéo đôi đồng tử về phía dưới: Reading!… Lật… Cứ thế cho đến trang thứ 10 thì cô không viết nữa. Nhưng như vậy không có nghĩa là tôi sẽ dừng “trò chơi” thú vị này. Bởi, mạch nguồn văn học trong tôi đã vỡ òa lên, chạm thật nhẹ vào tâm hồn, êm dịu mà sâu lắng trong từng cung bậc cảm xúc.

Thay đổi.

Ba tiếng đồng hồ để nghiền nát quyển sách chỉ có 178 trang ấy là cả một khoảnh khắc thay đổi “dữ dội” trong tôi. Đã bảo là: “Có lẽ như thế… Và chưa hẳn là như thế”mà. Tôi vồ ngay lấy quyển thứ hai, mở ra… tiếp tục, bước và bước những dấu chân chậm rãi, yên tĩnh đầy mơ hồ trên những con đường lạ… Mỗi bước đi tôi như nhận ra dòng chảy không ngừng của thời gian- thỏi vàng mà tôi đã đánh rơi tí tách trong lòng giếng cạn những ngày qua. “Em sẽ không để nó rơi thêm một giọt nào nữa, em hứa”. Chợt nghĩ về cô, tôi thấy lòng như thắt lại, đè nén một thứ cảm xúc đang cố dâng trào.

Và để hối lỗi, tôi đã cố làm thật tốt để rồi hồi hộp ngồi chễm chệ trong chiếc xe chở học sinh đi thi. Nhảy cẫng cả trong cái danh sách đạt giải học sinh giỏi văn cấp huyện: Giải Nhì. Thành tích ấy đưa tôi vào cuộc sống thành thị… Và rồi…

Đi- để trở về.

Tôi hằn những dòng cảm xúc của mình trên trang giấy thi, dòng cảm xúc ấy trở nên dạt dào hơn bao giờ hết. Cứ vậy tôi cảm nhận nét đẹp của tác phẩm, suy nghĩ theo yêu cầu đề văn…

Thế rồi! Nụ cười trên môi, trong tim! Cô. Tôi. Hạnh phúc vỡ òa khi tôi đạt giải Ba Cấp Tỉnh.

Đôi mắt cô ánh lên niềm vui sướng, sự tự hào, bàn tay cô ấm nóng cầm tay tôi:

– Cô biết em là một học sinh tốt, văn chương trong  tâm hồn em nhiều lắm, cô biết và cô đã đúng. Hãy cố lên, cô tin em sẽ tạo ra những đứa con tinh thần tuyệt vời cho mọi người.

Lắng nghe những lời tâm sự ấy, niềm tự hào trong tôi bỗng mở lời:

– Em đã nói rồi mà, “Có lẽ như thế… Và chưa hẳn là như thế”, đúng không cô?

#Hiếu.