Lật từng trang kí ức đã cũ mềm ,nhìn từng bức hình đã cũ kĩ ,chợt tôi dừng lại trước trang giấy mỏng có in hình cánh phượng cùng một nét chữ tuy khá mờ nhưng lại rất nắn nót : “Cô tôi” …Lặng người đi một lúc , kí ức như dội về trong tôi và dồn ép cho nước mắt phải tràn ra bên ngoài …Chợt ẩn hiện đâu đây người từng rẽ lối vào con tim tôi- cô Lành !
Ai cũng có một thời học sinh và chắc hẳn cũng đã từng có cái tuổi 12 trong sáng , nghịch ngợm . Tôi cũng vậy, nhưng cái tuổi 12 của tôi nó khác lắm, đặc biệt lắm , bởi đã từng có người đã một lần nữa thắp nên ngọn lửa niềm tin trong tôi, khiến tôi có thêm động lực để đi hết nó – trang kí ức thời thanh xuân lắm mảng màu xám xịt nhưng cũng không ít nét bút màu hồng .
Thời gian cứ lặng lẽ thế mà trôi, và thoắt cái giờ tôi đã chạm ngưỡng tuổi 15- cái tuổi có lẽ đã trở nên trưởng thành hơn chút và bắt đầu có những rung động đầu đời. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là tôi đã xa cô được gần 3 năm rồi . Nếu ai hỏi về cô tôi thì chắc có lẽ tôi chỉ miêu tả bằng 4 từ ngắn gọn : mộc mạc , giản dị . Cô vốn là một người giáo viên khá lớn tuổi nên được nhiều thầy cô trong trường kính trọng và quý mến . Nhớ hồi đấy cô dạy môn Sử, có thể nói đó là môn tôi không làm sao mà dung nạp nổi vào đầu óc của mình .Về sau, bởi được cô “ rèn giũa” nên lớp tôi cũng dần thay đổi “tính nết” và hứng thú với môn học hơn….Cứ thế, ngày qua ngày tôi lại cùng bao con người khác học tập và rèn luyện để có thể trở thành một người công dân có ích , để có thể mang những nét đẹp tinh hoa văn hóa dân tộc ra với các cường quốc năm châu, cùng hội nhập và phát triển.
Qủa thật không sai khi đã từng có ai nói rằng “Thời gian chính là thứ vũ khí không loại trừ bất kì ai” . Chính định luật băng hoại của thời gian đã khiến mái tóc cô nay đã phảng phất màu hạt phấn , mắt cô giờ cũng đã lắm nếp nhăn rồi nhưng tụi em lại không làm gì được cho cô cả. Cô là một giáo viên dạy Sử nhưng đồng thời cũng kiêm luôn chức giáo viên chủ nhiệm của lớp. Cô à, làm sao em có thể quên được giọt nước mắt của cô lúc ấy. Đó là lần đầu tiên em thấy cô khóc, nhưng sao khi chứng kiến cảnh tượng ấy thì ruột em như thắt lại , nước mắt tràn ra lúc nào cũng không biết, chỉ thấy sao nó mặn hơn mọi ngày và còn cả đắng nữa . Cổ nghẹn ứ lại nhưng lại chẳng dám khóc nấc lên thành tiếng mà chỉ thốt lên từng tiếng thút thít nhỏ. Cô chăm sóc , dạy dỗ, yêu thương chúng em như thế nhưng đáp lại điều đó thì lại là những lời khiển trách , phàn nàn về cái lớp “quỷ sứ” này , đáp lại lời cô thì toàn những tiếng tranh cãi bồng bột của tuổi trẻ còn chưa chịu nhận ra lỗi của mình .Có phải tụi em đã quá vô tâm khi không chịu nhận ra rằng đằng sau những nhát roi của cô là cả một sự ăn năn rất lớn , là một tiếng thở dài đầy nẫu ruột . Đằng sau những lần chúng em phạm lỗi và bị phạt là cả những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi lúc nào mà không biết . Phải chăng mỗi lần chúng em khiến cô tức giận là mỗi một sợi tóc của cô lại cứ thế mà bạc dần và một nét khắc lại hằn sâu rõ vào trán của cô . Có lẽ tụi em đã nợ cô một lời xin lỗi , phải không cô? Nghĩ lại những kỉ niệm lúc ấy sao mà em laị cười ngây ngô như một đứa trẻ mà quên rằng hai giọt nước mắt vẫn còn lăn trên gò má như thế này .Từ khi có cô , cuộc đời em như lại rộng mở , và trang kí ức của em cũng đã có thêm một gam màu đặc biệt , một mảng màu có lẽ chẳng bao giờ có thể khiến nó mờ nhạt được…
Ngày qua ngày , tháng qua tháng, rồi học kì một cũng lấn ướt sang học kì hai. Lúc chia tay cô , chẳng ai mà mắt không rớm ướt lệ . Nước mắt cứ thế mà rơi và không ngừng lại được. Phải chăng đó là giọt nước mắt của sự hối tiếc muộn màng vì những điều đã gây ra cho cô , là những giọt nước mắt hối hận nhưng cũng không còn kịp nữa . “Giá như !” – hai tiếng ấy thốt lên mà nghe như xé ruột . Nhưng cô à , em biết cuộc chia li này chỉ là tạm thời để có thể tạo một cuộc hội ngộ trong tương lai. Và rồi chúng em sẽ gặp lại cô , chúng ta sẽ lại gặp nhau trên một ngõ phố nhỏ của cuộc đời . Chúng em sẽ cố gắng để đạt được ước mơ và nắm lấy thành công cho riêng mình. Nhưng liệu rằng , khi đã trưởng thành và làm được như thế thì cô có còn kiên nhẫn ở cuối con đường đó chờ tụi em nữa hay không hay là…