Thầy là thần tượng, Thầy là người cha, Thầy là người bạn không chỉ của riêng con…

Hôm nào thấy tôi có vẻ lo lắng, buồn bực, thầy lại đến chỗ tôi để hỏi han chuyện học hành, bài vở, tìm ra được nguyên nhân, thầy lại hết lòng động viên, ngỏ lời giúp đỡ nếu khó khăn quá không tìm được cách giải quyết. Tất nhiên, đứa nào suy nghĩ quẩn quanh lơ mơ, thầy đều ân cần như vậy, không chỉ riêng tôi đâu. Thầy dạy Toán mà nói đạo lí hay vô cùng, tâm đắc nhất vẫn là câu: ”Khôn quá cũng chết mà dại quá cũng chết, phải tùy lúc con à!”. Đúng, trong cái xã hội xô bồ và phức tạp này, phải sống thường biến như thế, thầy nói không sai chút nào!. Chưa bao giờ thấy một học sinh giải bài không được mà thầy la mắng, trách cứ hay tỏ vẻ bực mình mà luôn nói: ”Thôi không được thì về đi con, lát thầy chỉ cho, kêu bạn khác lên sửa trước đã”. Thầy tin yêu, thầy cho cơ hội vào nhóm bồi dưỡng học sinh giỏi nhưng chưa một lần tôi làm thầy thấy tự hào, mà không bao giờ thầy bỏ rơi tôi, lúc nào cũng lo lắng cho chuyện học hành của cả lớp. Mỗi cái đề kiểm tra thầy ra, tôi biết thầy phải suy nghĩ, đắn đo nhiều lắm bởi thầy sợ các bạn học yếu hơn sẽ theo không kịp, sẽ buông xuôi, mà thầy lại muốn chúng tôi không bị áp lực chuyện học hành quá nhiều … Đoàn trường tổ chức hoạt động tập thể, thầy luôn khuyến khích cả lớp tham gia, thầy bảo: ”Mỗi năm có 1 cái hoạt động mà cũng không đi cho thoải mái, học riết tụi bây điên hết bây giờ”. Nếu là giáo viên khác, khi thấy học sinh vô phép, ngủ gật trong giờ dạy của mình sẽ mắng cho 1 trận rồi ghi tên vào sổ đầu bài, hạ hạnh kiểm, còn thầy Thọ ư? chưa bao giờ thầy buông lời nặng nhẹ với những đứa như thế mà chỉ cho tụi nó khoảng không riêng để tự hối lỗi, với mấy đứa hay ngủ thì chỉ bảo: ”Rửa mặt cho tỉnh rồi vô học tiếp đi con, mệt xuống phòng y tế”. Thêm chuyện nữa, lớp tôi cực thích học Toán vì mỗi khi vào tiết dạy, thầy luôn cười giảng vui vẻ, hôm đó có bực bội gì trong lòng cũng không thể hiện ra, không bao giờ hối thúc làm bài nhanh, lúc dạy còn chỉ cho chúng tôi cách học sao cho nhanh mà chắc chắn. Thầy nói: ”Thầy lo cho tụi bây năm sau quá, thi cử thay đổi hoài, tội nghiệp mấy con, nhưng thầy sẽ ráng, thầy sẽ soạn bộ sách riêng để năm sau mấy con học dễ hơn, vẫn bám sát chương trình học, phải có tâm lí vững vàng mới thi được chớ”. Đặc biệt nhất là, câu nói đã làm tôi có động lực trở lại là câu nói đùa của thầy: ”Ráng học đi con sau này mua đồ khỏi cần nhìn giá”. Thầy ơi, có lẽ suốt đời này, con sẽ hiếm có cơ hội gặp được người thầy thứ hai như thế, không những làm trọn trách nhiệm và vai trò của một giáo viên, thầy còn là người bạn đồng hành, là người nâng bước chúng tôi mỗi khi loạng choạng sắp ngã trên đường đời. Cảm ơn thầy – người cha, người bạn tốt của con, chúng con sẽ học thật chăm, thật giỏi, thầy đừng bỏ chúng con, thầy nhé!