Chuyến đò nghĩa tình

Thời gian dẫu bạc mái đầu

Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy.

Cảm ơn thầy đã tận tình hết mình vì chúng em, cảm ơn cô đã cho em những năm tháng tuyệt vời. Cảm ơn thầy cô đã cho em những kỉ niệm vui buồn những hồi kí ức đẹp nhất của một thời học sinh. Có lẽ những lời cảm ơn là không bao giờ hết cũng như tình yêu thương của thầy cô dành cho chúng em không bao giờ nhạt phai theo dòng thời gian. Ai cũng có 1 tuổi thơ, tuổi thơ là quãng thời gian đẹp và quý giá nhất của mỗi người mà ở đó luôn có 1 ngôi nhà rộng lớn. Nhà không chỉ có chúng ta mà còn có các thầy cô giáo,bạn bè, kiến thức và tình cảm Ngôi nhà đó chắc hẳn luôn ở trong tim mỗi chúng ta đó là ”Mái trường mến yêu”. Nhắc đến mái trường thì dòng thời gian tháng 11 lại tràn về bên mỗi cô cậu học trò nhỏ, lòng tôi lại tràn đầy nỗi nhớ ơn người thầy vô hạn. Đối với tôi: Thầy là người đã chấp cánh ước mơ sớm chiều, dù năm tháng đổi thay, thì người thầy trong tôi vẫn không thay đổi – Người Cha. Đó là những lời ca quen thuộc trong sáng đàm ấm và cũng từ tận đáy lòng mỗi học trò như con gửi tới người thầy – Người trong tim tôi !

Khi con sinh ra trên cõi đời này, cha mẹ cho con hình hài, cho con những dòng sữa mát lành, nuôi con lớn lên, rồi thời gian trôi dần theo năm tháng, con đã lớn dưới vòng tay chở che của cha mẹ, một ngày đủ lớn cuộc đời con ngã rẽ sang 1 con đường khác đó là con đường của học vấn, con đường của tri thức .Ở đó con gặp người cha là thầy trên ngưỡng cửa của 1 cuộc đời. Thầy không cho con dòng sữa, cũng không cho con 1 hình hài đẹp đẽ, mà dòng sữa thầy cho con chính là nguồn tri thức vô bờ bến. Thầy – Người quan trọng trong đời tôi, người nâng đỡ bước chân đầu đời bé bỏng của tôi, ngoài những bài giảng hay thầy truyền cho tôi bao cảm hứng tình yêu thương là bầu sữa nuôi dưỡng tâm hồn tôi, thầy còn dạy cho tôi lẽ sống đạo làm người. Thầy dẫn dắt mỗi chúng ta đi trên con đường đời của mình chấp đôi cánh thiên thần cho những ước của tôi bay lên… ”Thầy cô là người lái đò”, ” thầy cô đã lái biết bao chuyến đò từ thế hệ này sang thế hệ khác theo 1 dòng thời gian, dù mái tóc thầy đã bạc vì bụi phấn… Khi kết thức một năm học thì chuyến đò cập bến có lẽ trong chuyến đò đấy đã có biết bao điều thú vị để trong lòng học sinh bao tiếc nhớ khi sắp phải rời xa mái trường thân yêu. Cô Hoa -Như 1 người thầy giáo hiền để lại cho tôi bao ấn tượng sâu sắc khi chỉ còn 2 tháng nữa thôi tôi phải tạm biệt mái trường thân yêu, nơi mang thao tôi bao kỉ niệm khó phai. Chính cô là người đã đem lại nguồn sống khì diệu cho tôi có lẽ suốt đời tôi cũng không bao giờ quên ơn tình sâu nặng của cô. Cô đã tâm huyết dạy tôi giáo dục tôi để tôi tiến bộ như ngày hôm nay, lúc đầu tôi chỉ là 1 bạn học sinh lườ biếng nghịch ngợm nhưng chính cô như 1 ngôi sao thiên thần đã mở ra cho tôi ước mơ tình yêu thương của cô là một nghị lực có lẽ đó là sức mạnh vô hình không phải thầy cô nào cũng làm được đó chỉ dành cho những người yêu nghề ”Nhà giáo ”tâm huyết với học sinh như cô. ”Em biết em đã làm sai rất nhiều, đã nghịch ngơm và học kém khiếm cô phải đau lòng buồn nhều về em. Nhưng cô ơi, chính tình yêu thương cửa cô sẽ là sức mạnh cho em đạt tới ngưỡng cửa THPT, em biết đã có lần em làm cô buồn thất vọng về em nhưng em xin hứa sẽ học tốt không bao giờ khiến cô phiền lòng về em nữa. Những giọt nước mắt lăn trên má trong phút sắp chia tay sao em quên được. Em nhớ cô!!! ‘Bốn năm chưa phải là quãng thời gian dài nhưng đó lại là bao kỉ niệm về tình thầy cô.

“Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi                                                            

Có hay bao mùa lá rơi                                                                                  

Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng                                                      

Sáng soi bước em trong cuộc đời… ”                                                        

Thầy như những vì sao sẽ, luôn và mãi ở đó trong tâm hồn học sinh là con đường của bến bờ tri thức. Thời gian cứ trôi trôi hoài không nghỉ tôi sắp phải tạm biệt mái trường rồi. Nước mắt bỗng rơi làm bờ môi chợt nấc, muốn nhớ nhiều hơn những dòng tri ân chưa nói hộ bao điều!!!                                                                                                                  

Mai xa rồi ta gửi lại mái trường                                                                

Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng                                                            

Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết                                                          

Suốt đời ta nợ một niềm tin.