Ánh sáng vĩnh cửu của đời tôi!

Trên thế gian này, có một số chuyện, một số người, mặc định là sẽ bỏ lỡ … !

        Câu nói đó có thể đúng cũng có thể sai, đó là tùy vào sự nắm bắt của mỗi người trong cuộc sống. Tôi không biết tương lai sẽ đánh mất gì, sẽ nhận được cái gì nhưng tôi chỉ biết tôi đang chìm đắm, quý trọng, nâng niu từng giây từng phút trong lúc này, đó là được cô Trần Thảo Yến dạy tôi môn Ngữ Văn. Cũng như bao đứa trẻ khác, tôi chỉ là một cô học trò ngỗ nghịch bất cần trong cái thế giới của trẻ thơ, của những cái kẹo, chưa hề định hướng được cho mình điều gì nhưng từ khi gặp cô – người mẹ mà tôi kính yêu thứ hai, người đã dành cả nhiệt huyết vào trong từng bài học từng câu giảng cho đám học sinh của mình. Tôi từng rất thích cô lúc tôi mới học lớp sáu bởi thôi thấy được ở cô tỏa ra một thứ ánh sánh không phải ai cũng có được, giống như nắng mai mà tràn đầy sức sống, nhiệt huyết yêu đời, tôi đã bị cuốn hút vào đó và luôn tự cầu nguyện rằng cô sẽ dạy tôi ở lớp tám. Thật may mắn cho tôi khi tôi đã gặp được cô vào ngày nhận lớp, mặc dù không là cô giáo chủ nhiệm nhưng cô cũng dạy môn văn lớp tôi, lúc ấy tôi vui lắm! Cô không đẹp như những người phụ nữ khác, cũng không có dáng vẻ mảnh mai như các cô giáo khác nhưng cô có một giọng nói, một trái tim đầy yêu thương dành cho những đứa con yêu của mình. Giọng nói của cô nhẹ nhàng như đám mây trôi bồng bềnh trên trời vậy, lúc giảng bài cô thường giảng cho chúng tôi nghe về những điều trong sách một cách cần cù và cả những điều mà chúng tôi không biết về thế giới rộng lớn bên ngoài, không chỉ vậy cô còn nói cho chúng tôi biết về những triết lí cuộc sống, điều mà tưởng chừng như đơn giản nhưng khi cô nói lại sâu sắc đến nhường nào! Tôi còn nhớ rằng qua mỗi bài học người mẹ ấy thường cho tôi đề nâng cao bài của văn bản nào đó, hướng dẫn tôi làm tận tình nhưng với cái tính bướng bỉnh, ương nghạnh của tôi, lúc đó tôi chưa yêu văn như yêu chính con người mình như bây giờ mà thậm chí tôi còn cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc. Mỗi lúc ấy tôi không chịu làm bài  mà người cô – người mẹ ấy cũng không nói gì mẹ chỉ lắc đầu với tôi rồi đi ra khỏi lớp, tôi cũng chẳng thấy gì, có lẽ mẹ đã thất vọng về tôi lắm, rồi còn cả những lần mẹ  giảng bài mà tôi không chú ý nghe giảng tôi chỉ mải làm việc riêng, không giơ tay phát biểu mà cô vẫn cho tôi điểm cao. Bây giờ nhớ lại những việc đã qua tôi thấy mình thật là một đứa ngốc, có phúc mà chẳng biết hưởng, may mắn trong tầm tay mà lại cứ kiếm tìm ở nơi đâu xa mãi!

Còn nhớ những lúc mấy người học sinh trong lớp tôi luôn chống lại mẹ, không nghe mẹ giảng điều hay lí phải, những lúc ấy, mẹ chỉ cúi đầu xuống, tôi không nhìn được những giọt nước mắt cay đắng của mẹ nhưng tôi biết mẹ buồn lắm, nhưng mẹ không giận, trái lại mẹ luôn khiến tôi khâm phục từ đức tính quý báu hiền dịu, mẫu mực khó ai có được ở mẹ. Mẹ luôn thương học sinh mình, mẹ luôn che chở như những đứa con ruột của mình vậy, học sinh kém thì mẹ cố gắng từng li từng tí mà tận lực, dùng cả trái tim để giảng từng chi tiết cho các bạn hiểu để có thể cải thiện phần nào. Mẹ dường như đặt cả tâm huyết mình, cuộc đời mình, cuộc sống của mình lẫn cả sự nghiệp của mình vào văn chương, có lẽ tình yêu ấy tràn trề đến mức truyền sang cả cho tôi, làm cho tôi lần đầu cảm thấy văn chương hay đến vậy, ý nghĩa đến vậy, mang đến lòng vị tha và sự bao dung cho tôi như thế. Cũng chính mẹ đã rọi vào cho tôi một thứ ánh sánh diệu kì, ánh sáng của hi vọng, ánh sánh của tương lai, ánh sáng của một tâm hồn trẻ thơ mười ba tuổi, cái tuổi trưởng thành, khao khát cháy bỏng, đó là được học chuyên văn. Tôi cảm thấy chỉ có ở văn tôi mới là chính con người tôi, sống thật với những cảm xúc của mình, nhìn nhận cuộc đời bằng con mắt khác, không phải là sự bồng bột hay vẻ bề ngoài hào nhoáng. Trong lúc tôi đang đứng giữa ngã tư đường chẳng biết đi con đường nào, mẹ  chính là người chỉ hướng cho tôi phát triển đúng với thế mạnh của mình, sở trường của mình. Từ lúc sinh ra, tôi chưa quý trọng ai, yêu mến người nào bằng chính trái tim mình như đối với mẹ vậy.                                                                                                                                        

Con biết con đã làm mẹ thất vọng bao nhiêu lần, có lẽ là con cũng không đếm nổi, những lúc mẹ hướng dẫn con làm bài, mẹ biết vì sao con lại nhìn thẳng vào đôi mắt của mẹ mà không nhìn lên bảng không? Đó là vì con muốn nhìn được rõ sự ân cần mà mẹ dành cho con qua từng ánh mắt cử chỉ để tiếp thêm sức mạnh cho con có thể vượt qua lúc con cảm thấy mệt mỏi nhất, để con có thể khắc sâu hình bóng mẹ vào trong tim con mãi mãi, có lúc con cảm thấy rất mệt, rất muốn bỏ hết tất cả mẹ ạ …

Khi nhớ đến mẹ con lại phải tự nhủ mình cố gắng để không làm phụ lòng mẹ để cho mẹ tự hào về con, không thất vọng về con, con xin lỗi vì có những lúc cư xử không đúng mực với mẹ, ngàn lời xin lỗi có lẽ sẽ không thể bù vào khoảng trống đó được nhưng con xin hứa với mẹ rằng, con sẽ cố gắng hết sức mình, dù cho như thế nào đi chăng nữa, vì tương lại của con, vì những tâm huyết, tình yêu thương mà mẹ gửi vào trong con, con sẽ hoàn thành ước cũng như định hướng mà chính mẹ đã rọi vào trong con : CHUYÊN VĂN PHAN BỘI CHÂU!!!

Mẹ ơi, con biết đường đời còn nhiều chông gai lắm, mẹ từng nói năm mẹ lớp tám đã được cô giáo tốt bụng, ân càn mà chỉ đường cho mẹ thì con cũng lớp tám, và lần này thì chính là mẹ đã rọi sáng cho con, cho con biết thứ con cần là gì, thứ con nên theo đuổi là gì!!! Tương lai còn lắm mệt nhoài, còn nhiều điều con chưa biết nhưng con chắc con sẽ không bao giờ quên được mẹ, hình ảnh mẹ với cặp kính cận đứng trên bục giảng dạy cho con những bài học hay, những lễ phải với dáng vẻ ôn nhu, hòa đồng!!!

Con sẽ trân trọng những giây phút còn lại trong mấy tháng ngắn ngủi để có thể bù đắp phần nào những lỗi lầm mà con đã phạm phải, con sẽ cố gắng nghe giảng hơn, nghe lời mẹ dạy nhiều hơn. Có đôi lúc con luôn ngây thơ rằng nếu có một điều ước con ước mẹ sẽ dạy con lớp chín để giảng cho con nghe về cuộc sống xung quanh ta, cho con biết nhiều hơn về thứ con chưa biết, mẹ ơi mạo phép cho con gọi mẹ là mẹ, con chỉ muốn được gọi mẹ, được xem mẹ như là người mẹ thứ hai trong cuộc đời con!!!

Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!

Mẹ là ánh sáng vĩnh cửu của đời con

“Nắng vần nồng sao nghe giá lạnh

Tim vẫn đập sao không có như tình

Mẹ yêu ơi xin  đừng tuyệt vọng

Để cho con sưởi ấm trái tim người!”