Khi những tia nắng hè nhẹ rơi từng giọt vàng óng ánh trên tán xà cừ cổ thụ xanh mơn mởn kia, khi những cây bằng lăng đã bắt đầu chớm nụ, khi tiếng ve đâu đó xuất hiện gọi hè về báo hiệu một năm học nữa lại đi qua.Và đó cũng là lúc chúng con rời xa mái trường thân yêu, rời xa người mẹ đã dẫn dắt chúng con suốt ba năm học cấp ba.
Mẹ vốn là người hiền dịu nhưng ít nói, nhưng thay vào đó mẹ chẳng thể hiện bằng ời nói mà bằng hành động, chúng con biết mẹ đã vất vả về chúng con nhiều. Chúng con là những đứa trẻ không hư nhưng có phần ương bướng, luôn luôn làm cho mẹ buồn. Nhớ những lần bất lực với lớp, từng giọt nước mặt nghẹn ngào của mẹ rơi trên bục giảng, trong lòng chúng con, trong thâm tâm mỗi đứa đều cảm thấy vô cùng hối hận. Mặc dù năm nay chúng con hầu hết đã đến tuổi mười tám, cái tuổi mà các bạn đồng trang lứa đã trưởng thành mà suy nghĩ của chúng con vẫn non nớt như mọt đứa trẻ chưa kịp lớn, vẫn để mẹ ận tâm, lo lắng không thôi.
Năm tháng vội vã đi qua, thời gian chúng con còn được bên cạnh mẹ càng ngắn ngủi. Chúng con ước gì năm nay chúng con lại được học lại năm lớp mười, lúc còn bỡ ngỡ luôn có mẹ chỉ bảo dìu dắt. Ba năm qua thật ra tình cảm chúng con dành cho mẹ nhiều lắm. Lúc nào cũng mong ánh mắt mẹ ngập tràn niềm vui và niềm hi vọng nhưng có những lúc vô tình vẫn để mẹ lo lắng để tâm, vẫn để trên khoé mắt mẹ vẫn long lanh giọt lệ.
Hai tháng nữa là khoảng thời gian ít ỏi cuối cùng chúng con còn được ở bên cạnh mẹ, được mẹ quan tâm lo lắng chăm sóc. Thời gian sẽ chẳng như chiếc đồng hồ cát để có thể quay ngược thời gian trở lại được nữa, thời gian trôi qua , chúng con cũng sẽ tung đôi cánh của mình đi khắp muôn phương, lúc đó cũng chẳng được mẹ la mắng nữa, cũng chẳng được mẹ giận không thèm để ý tới chúng con vài ngày như trước khi nữa.
Tất cả những kí ức những kỉ niệm đó chúng con sẽ khắc ghi trong tim. Những đứa con nghịch ngợm này mong mẹ sẽ thứ tha những lỗi lầm suốt ba năm qua, để chúng con có thể nói câu: “Chúng con cảm ơn và xin lỗi mẹ” . Mẹ sẽ luôn luôn là người mẹ thứ hai trong trái tim của chúng con.
Nắng vẫn vàng, lá vẫn rơi, những ngày tháng bên nhau cũng không còn nhiều nữa rồi, chúng con xin gửi cả thanh xuân, tuổi trẻ và tình yêu tới mẹ !