Kính gửi cô -Những lời chân thành nhất mà em chưa từng nói ra.
Em xin lỗi cô, vì đã phụ công sức dạy dỗ,sự tin tưởng,kì vọng của cô.
Em xin lỗi cô, vì đã không cố gắng học tập,nỗ lực hết mình để đạt được kết quả cao nhất có thể.
Em xin lỗi cô, vì đã nhiều lần nói dối khi không làm bài tập về nhà.
Em xin lỗi cô, thay vì biến những lời khích lệ,cổ vũ của cô thành động lực cho bản thân,em lại mơ hồ dựa dẫm vào nó.
Em xin lỗi cô, vì đã quá tin tưởng vào khả năng của bản thân mà chủ quan, không nhớ rằng kiến thức của em đã là gì so với đại dương kiến thức bao la ấy.
Và, em xin lỗi cô vì đã không có đủ can đảm để nói những lời nói với cô sớm hơn.
Nhưng cô ơi,cánh cửa tri thức đâu dừng lại ở lần vấp ngã đấy phải không cô? Bởi cơi vẫn luôn khích lệ chúng em nỗ lực không ngừng tiến về phía trước, bởi “Thất bại là mẹ thành công”, bởi “Cuộc đời không phải là bậc thang chót/Việc học không phải là trang sách cuối cùng”… Và chính từ lần thất bại ấy, em đã không ngừng học hỏi, cố gắng để sửa chữa sai lầm của bản thân. Nhưng quan trọng hơn, em càng thêm yêu, thêm trân trọng những lời dạy dỗ, khích lệ, động viên của cô…
Em cảm ơn cô – người đã luôn ơn bên chúng em trong khoảng thời gian quyết định ấy,giúp chúng em ý thức được rằng phải không ngừng cố gắng vươn lên trong học tập cũng như trong cuộc sống.
Em cảm ơn cô, vì đã giúp em thêm trân quý những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, thêm yêu cô và bạn bè – những người đã cùng em đi qua khoảng thanh xuân đẹp đẽ, cháy hết mình ấy….