Có ai biết đằng sau nụ cười là những giọt nước mắt lặng lẽ.
Có ai biết đằng sau một người mạnh mẽ là cái gục đầu giữa đêm khuya.
Thầy ơi! Thầy có biết suốt ba năm học cấp hai em đã cô đơn thế nào không? Em không biết thầy có đọc được những dòng này hay không nhưng em hy vọng thầy sẽ không nhìn thấy nó. Được biết đến là một học sinh lớp 9 không hề có thành tích gì nổi bật trong những năm học tại trường cấp 2. Đã học lớp 9 rồi nên được tham gia bồi dưỡng và môn em chọn là Vật Lý một môn học được cho là không đáng sợ đối với em. Ngoài thời gian ở nhà em chỉ còn biết học và học bồi dưỡng, nhiều khi thấy mệt mà không biết than với ai. Mỗi lần đến lớp thầy lại động viên em cho em sự an ủi. Thầy mong em thi tốt trong mọi kì thi và đạt kết quả cao nhất có thể. Những lần cảm thấy mệt bước vào lớp thầy lại hỏi thăm, thầy cứ như người cha vậy. Kì thi đã qua và sắp có thông báo chính thức rồi thầy ơi! Nếu em thi rớt thầy có buồn không? Tự nhiên lại cảm thấy ngượng khi hỏi thầy câu này. Em sợ lắm thầy em cảm thấy mình đã phụ thầy phụ công ơn lớn lao của thầy đã dạy em gần một năm trời. Nếu em thi rớt thật thì người buồn nhất là em nhưng có lẽ thầy cũng buồn không kém thầy nhỉ? Chính vì cái lý do đó mà giờ em không dám nhìn mặt thầy hay thậm chí chỉ là đứng đối diện thầy. Em sợ lắm thầy ơi sợ nhìn thấy thầy sợ mọi thứ xung quanh bởi có lẽ em đã quá chủ quan. Em sợ quay về chuỗi ngày tháng đơn độc phải nói là chỉ có một mình. Có lẽ là nói hơi quá thầy nhỉ … ? Mà thôi nhưng nếu em thi rớt thì còn có bạn bè an ủi còn thầy? Lúc trước có người nói em là học trò cưng của thầy em vui lắm mà bây giờ nếu có ai nhắc đến thì em chết chắc á thầy lúc đó không còn biết rúc mặt vào đâu cả chỉ muốn đào một cái hố mà chui xuống. Học chung với thầy thật sự là vui lắm, thầy vui tính dễ gần luôn quan tâm tới học trò của mình. Nói chuyện buồn chán quá thầy ơi thầy nhớ không hôm đó là ngày cuối cùng đi học bồi dưỡng của em. Thật sự lúc đó tới lớp rất căng thẳng chẵng biết làm gì thì thầy đột nhiên hỏi: “Cái xe đạp này chắc từ lúc mua tới giờ chưa rửa lần nào nhỉ?” Em giật mình nhìn ra và đỏ mặt chỉ biết nói: “Dạ, thầy!”. Thầy, vậy đó soi mói ghê lắm nên giờ rớt em mới sợ. Em cảm ơn chương trình đã cho em cơ hội được nói.