Gửi Cô! Người cô chủ nhiệm của bọn em.
Mới đây thôi mà cũng đã 4 năm rồi cô nhỉ, thời gian thì cứ thế trôi nhưng những kỉ niệm trong em không bao giờ phai nhạt. ”Cô” là người mẹ, là người dẫn dắt cũng em từ cái hồi mà mới chập chững bước vào ngôi trường Lê Trung Kiên.
Giờ đây nhìn lại những hình ảnh, những kỉ niệm vừa thấy vui, sướng nhưng cũng lại buồn, nhớ và rồi cũng rân rân nước mắt. Biết nói sao đây, cái thời ấy, chúng em còn trẻ người non dạ. Cái thời ấy, chẳng chịu nghe lời, cái thời ấy nghịch ngợm để rồi mọi sự phiền toái lại đổ hết lên đầu của cô. Thiết nghĩ cô có lỗi gì đâu nhỉ , lỗi cũng là lỗi của chúng em. Cảm ơn cô, cảm ơn ơn cô vì tất cả. Cô cũng là người lần đầu làm cho em thích cái môn Văn. Cô đã cho em động lực, đã cho em đam mê để cố gắng về cái môn học này. Những bài giảng những tiếc học của cô là bao nhiêu tâm huyết, tình cảm và bao nhiều sự kỳ vọng. Ấy thế mà chúng em lại có nghe chú ý bài đâu, đứa thì caro, đứa thì nói chuyện. Nhớ lắm những nụ cười của cô khi lớp được vào đêm chung kết tỏa sáng ước mơ, nhớ lắm cái lúc đó, cái lúc ngày ngày tập luyện. Cô là người luôn bên chúng em khi khó khăn nhất, và rồi chúng em thành công cũng nhờ cô.
Chúng em xin lỗi, xin lỗi cô vì những giọt nước mắt. Chúng em đã để những giọt nước mắt của cô rơi vì chuyện nhỏ nhặt. Xin lỗi cô vì đã không cô gắng, đã không học tập tốt, nhưng chúng em yêu cô nhiều lắm. Bây giờ xa rồi, lại càng ân hận và có lỗi với cô. Giờ ước gì thời gian có thể trôi ngược trở lại, được gặp cô và sẽ cố gắng hơn nữa để những ngọt nước mắt ấy sẽ không rơi.