EM CÒN NHỚ
Em còn nhớ những buổi chiều gió lộng
Nhìn mây bay, nhuộm tím phía chân trời
Em còn nhớ tại khoảng không gian thơ mộng ấy, thời gian ấy…….và đặc biệt nhớ hình dáng mạnh mẽ ấy – người giáo viên mẫu mực.
người giáo viên ấy tên Vân….cái …cái tên thật đẹp đúng không…đầy quyến rũ mà cũng đầy mạnh mẽ…Cô là giáo viên văn, đồng thời cũng chủ nhiệm tôi.trong suốt quãng thời gian 3 năm học trôi qua, cô đã tận tình và yêu thương tôi.Dù cho tôi có hư có bướng tới mấy cô vẫn gần gũi, đồng hành cùng g tôi. Tôi nhớ vào hè lớp 11, vì mải chơi tôi đã làm gia đình lo lắng. đặc biệt là cô. Cô chạy đôn chạy đáo,bỏ cả con nhỏ ở nhà để đi tìm tôi khắp nơi,tìm đủ mọi cách để tìm thấy tôi..hôm đó trời mưa rất to, khi tôi lọ mọ về tới nhà..Người đầu tiên tôi nhìn thấy là cô…cô ôm tôi vào lòng…Nhìn những giọt nước mắt lăn dài tên má cô…lòng tôi như xé ra..giọng khàn khàn cô cất lên ” em đi đâu vậy.có biết bố mẹ lo cho e thế nào không?”…cô nói vậy nhưng tôi biệt sâu trong tâm cô rất lo cho tôi…sau hôm đó tôi lao vào học,không chơi bời nữa…cô không những không quá mắng hay phạt tôi điều gì,mà cô còn gần tôi hơn.Mỗi khi bị điểm kém, tôi hay ra ghế đá ngồi chấn tĩnh,cô đén bê tôi, xoa đầu tôi ân cần nâng đôi tay tôi và bảo: đừng buồn , điểm chác không quan trọng, quan trọng là sau mỗi lần như vậy ta sẽ biết được ta cần làm gì..bàn tay ta còn đây chính đôi bàn tay này sẽ làm nên tất cả”…Cô như người mẹ thứ hai trong đời tôi vậy…mỗi khi bắt gặp ánh mắt mệt mỏi của cô sau mỗi trang giáo án, tôi lại thương cô vô cùng…cô không chỉ là người ”mẹ” mà còn là người”chị” thứ hai của tôi ở trường.Cô là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới, giúp tôi chút bỏ mọi sự phiền lo hay mớ suy nghĩ bòng bong trong đầu.Cô gần với tôi từ chính sự nhiệt huyết, lòng yêu nghề và hơn cả là tình thương bao dung của cô.Cô đã chắp cánh cho tôi đôi cánh ước mơ mãnh liệt..và để lại trong tim tôi bao yêu dấu một thời học sinh.
Cám ơn cô .người mẹ thân thương nơi trường xưa yêu dấu
Cậu bé nào chẳng mơ con thuyền đó
Cánh buồm đỏ thắm phương trời xa
Có thủy thủ và mình là thuyền trưởng
Màu máu con tim nhuộm thắm cánh buồm
Cô bé nào chẳng mong con thuyền đó
Cánh buồm đỏ thắm phương trời mình
Chỉ riêng của một mình mình thôi nhé
Mơ ước bao ngày giờ đã đọng trong tim