Đã 14 năm con có trên đời rồi mẹ nhỉ ? Cảm ơn mẹ đã đưa con đến với cuộc sống này. Con được sinh ra và được lớn lớn lên tất cả là nhờ tình yêu thương vô bờ bến của mẹ! Đôi lúc con tự hỏi : Sao tim mẹ mênh mông đến thế! Mẹ dành trọn cả cuộc đời cho con. Mẹ nuôi nấng con, dạy cho con những bước đi vào đời, mẹ dạy cho con những điều hay lẽ phải, mẹ chính là ánh sáng của đời con. Nhớ những ngày ấu thơ con được trong vòng tay mẹ, được mẹ ôm chặt vào lòng, con hạnh phúc và ấm áp vô cùng. Con thường kể mẹ nghe về mọi thứ, chẳng bao giờ con dám nói dối điều gì. Khi nào mẹ đi đâu là con phải chạy ngay theo sau để đi với mẹ vì con sợ mất mẹ lắm, mẹ ơi! Vậy mà ngày càng lớn lên, mọi thứ đi xa con quá! Con chẳng còn được mẹ ôm vào lòng, nhưng không phải do mẹ hết thương con mà tất cả là do đứa con hư này ! Con chẳng hiểu tại sao mình lại có cảm giác dường như giữa con và mẹ lại có một khoảng cách lớn như thế! Con không còn là một cô con gái bé bỏng của mẹ nữa. Con hay nói dối mẹ, con chẳng kể cho mẹ nghe bất cứ điều gì. Mỗi khi con làm sai, mẹ mắng con làm con cảm thấy rất bực và khó chịu. Nhiều khi nó làm con cảm thấy ghét mẹ lắm. Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi! Khi con ốm mẹ luôn ở bên còn khi bệnh thì thậm chí con còn không hay. Con thật là bất hiếu. Có những lần mẹ bảo con làm việc giúp mẹ thì con lại có thái độ không phải vì gắt gỏng với mẹ… Bây giờ , khi đã trở thành một cô học lớp 8, con mới giác ngộ ra tất cả. Con biết rằng mẹ hay mắng con cũng chỉ vì mẹ muốn con trưởng thành hơn, muốn con có được bài học cho riêng mình. So với những gì mà mẹ nhờ con làm thì công việc của mẹ vẫn khó nhọc hơn gấp trăm, gấp ngàn lần. Mẹ ngày ngày cặm ngoài đồng, dãi nắng dầm sương để lo cho con cái ăn cái mặc, lo tiền cho con học hành. Mẹ mong muốn cho trở thành một người có học thức để con sẽ có cuộc sống ổn định khi lớn lên vì đã có lần mẹ từng bảo mẹ không muốn con mai sau phải khổ như bố mẹ bây giờ! Vậy mà khi con được đến với trường lớp, bạn bè, được thầy cô trang bị cho kiến thức thì con lại cư xử như một người kém hiểu biết vậy. Con khiến mẹ thất vọng nhiều lần, con cũng đã làm mẹ khóc. Con xót lắm. Ngay lúc này đây con chỉ muốn ôm chầm lấy mẹ để xin lỗi mẹ . Sao trước kia con lại ngu ngốc đến thế! Sao con không nhận ra điều này sớm hơn? Nếu thế con đã không làm mẹ khổ, phải buồn phiền vì con. Con muốn nói với mẹ : con xin lỗi mẹ! Con yêu mẹ nhiều lắm! Nhưng sao câu nói ấy lại khó nói ra đến thế! Chỉ mong ngày không xa mẹ sẽ hiểu cho lòng con.
Kể từ bây giờ, con sẽ học hành chăm chỉ để không phụ lòng mẹ. Con sẽ sửa sai cho những ngày tháng con thờ ơ . Khi con sai, con sẽ sẵn sàng nhận lỗi. Khi mẹ mắng con sẽ rút ra bài học cho riêng mình và con sẽ ghi nhớ lời mẹ dạy. Cin hứa sẽ không những giọt nước mắt mặn chát kia rơi trên gò má gầy của mẹ nữa. Mẹ ơi, khôn lớn thật rồi. Một ngày nào đó không xa, con mong mình sẽ đủ dũng cảm để nói hết lòng con. Con yêu mẹ, ánh sáng của đời con!