Em xin lỗi!

 

Từng năm trôi qua tôi ngậm ngùi nhớ về tuổi thơ, những ngày chập chững trên con đường tri thức. Tôi trầm ngâm suy nghĩ về người thầy mà cầm tay tôi viết từng nét mực, nghĩ lại mà ứa lệ trong lòng.

Nay cũng đã là một thời gian khá dài tôi xa thầy. Năm năm rồi ấy, nỗi nhớ dằn vặt lòng, nỗi nhớ da diết khuông một phút nguôi lòng. Năm nào cũng vậy nó như lời nói xuông cho có để trót cái tình, cái nghĩa chứ có năm nào tôi đi thăm thầy đâu?

Biết là bản thân vô tình nhưng thầy ơi! Giờ em lấy tư cách gì thăm thầy đây. Khi em biết bao năm qua thầy đợi nhưng đợi trong vô vọng của độ tuổi xế chiều. Em biết thầy đô đơn nhiều lắm khi từng lớp học trò ra đi mà không quay lại tìm thầy. Nỗi đau của thầy phần nào em hiểu rõ nhưng …

Nếu cho em cơ hội “Thầy ơi! Hãy cho cánh phượng hồng này xin lỗi vì chao nghiêng với vẻ đẹp trước gió mà quên đi thân phượng đang mệt nhòa theo năm tháng”!

Em xin lỗi! Thầy ơi!