Gửi cô!

Gửi cô – Người cùng em viết lên những điều kì diệu nhất!

Người ta nói: “Thời gian là một tên trộm lặng lẽ” quả không sai. Từ buổi đầu tiên nhập trường đầy bỡ ngỡ cho đến bây giờ em đã trở thành một cô bé mạnh dạn và tự tin. Bởi lẽ trong gia đình 6A ấy, em được cô nuôi dưỡng tình yêu văn , được cô dạy bảo để trưởng thành. Tình yêu văn của em cứ lớn dần theo cái dáng nhanh nhẹn mà anh hùng của ”Lượm”, theo tình yêu quê hương cháy bỏng trong ”Lao Xao”, theo từng câu cảm thụ văn học do cô truyền giảng… và rồi chất văn cũng thấm vào em. Cô chính là người truyền lửa cho em, là người đã đưa em đến những ngã rẽ tích cực của cuộc đời, là người đã truyền cảm hứng vào từng nốt nhạc trầm bổng của cuộc đời với cái tâm của một nhà giáo.

Người ta nói: ”Cô là người lái đò” cho học sinh. Khi một năm học kết thúc cũng là lúc chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò ấy đã có biết bao điều thú vị, biết bao chuyện buồn, vui. Cô dạy chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Cô dạy chúng em biết yêu thương, biết trân trọng những giá trị của cuộc sống và hơn hết, cô cho chúng em biết thế nào là cống hiến. Nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó mà chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng tri thức. Những gì cô làm cho chúng em thật thiêng liêng, đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em vậy.

Thời gian sao trôi nhanh quá cô ơi! Đứa học trò nhỏ đầu năm nhút nhát giờ đây đã tự tin và trưởng thành hơn rồi cô ạ! Nhiều lúc, em băn khoăn tự tìm lời giải: ”Phải chăng cô là nàng tiên trong truyện cổ tích” ẩn thân trong những giấc mơ đẹp của cuộc đời em? Có phải khi cảm xúc quá dồi dào sẽ không có câu từ nào để diễn tả hết được lớp ân nghĩa sâu xa trong tim em không ạ? Trái tim em giờ đây chỉ có thể thốt lên hai từ ”biết ơn”- biết ơn vì tất cả những gì cô làm cho em. Có lẽ cả cuộc đời này em sẽ không bao giờ đền đáp được công lao to lớn như trời như bể ấy, chỉ biết cách đền đáp duy nhất lúc này là cố gắng học thật tốt, cố gắng học hết sức, kì vọng vào tương lai tươi sáng phía trước, Sắp xếp lại dòng cảm xúc hỗn độn, em nhớ từng kỉ niệm của cô trò mình…

Em nhớ những lần em vô lễ với thầy cô. Em nhớ những lần em không chịu học bài cũ để cô bực tức. Trách nhiệm của một đứa học sinh trước khi đến lớp là phải làm bài tập đầy đủ nhưng em cũng không làm. Đã bao lần em ngỗ nghịch cô ơi! Vậy mà cô không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng  nhắc nhở. Cô rất buồn vì hành động của em. Những gì cô muốn em đều làm ngược lại. Em luôn cho rằng cô lúc nào cũng áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác nhưng em đâu có hiểu những gì cô làm là muốn tốt cho em. Giờ đây, sau một năm học em đã trưởng thành hơn và biết thế nào là đúng là sai, đã hiểu được mọi chuyện, hiểu được những gì cô nói với em. Em chỉ mong nhận được một lời tha thứ từ cô. “Em xin lỗi, em sai rồi!’’

Cảm ơn cô! Người lái đò đã mang đến cho chúng em biết bao kiến thức, biết bao những kỉ niệm buồn vui của đời học sinh. Cảm ơn cô vì đã đến với em bằng cả trái tim và những lời đầy nhiệt huyết mà cô mang tới. Cảm ơn cô vì những bài học và tình yêu cô dành cho em. Cảm ơn cô vì tất cả! Cô hãy luôn luôn thành công trong sự nghiệp trồng người cô nhé!

Yêu cô!

Phạm Thu Hà