Con vẫn còn nhớ như in về thời thơ ấu , cái nắng gay gắt rát da rát thịt, con cùng các bạn lần đầu tiên đặt chân lên ngôi trường cấp hai mang tên : Trường trung học cơ sở Tam Đa. Có lẽ trong cuộc đời học sinh của con,năm tháng học trò cấp hai là những tháng ngày vui vẻ nhất nhiều kỉ niêm nhất. Cho đến bây giờ sắp phải xa ngôi trường, bạn bè, thầy cô, con vẫn không quên nhắc nhở,người cô dạy cho con bao bài học sâu sắc,dạy con từng nét chữ một, cô như người mẹ thứ hai của con.Và cô chính là cô : Nguyễn Thúy Hoa.
Cô ơi ! con không biết cô có còn nhớ không , nhưng con vẫn nhớ, trong cái nắng mùa hè oi ả, con và cô gặp nhau trong buổi học đầu tiên của năm học hè.Ngay từ giây phút cô cất giọng nói trong trẻo, con đã rất ấn tượng với cô. Con bị cuốn hút về sự tự tin, khả năng giao tiếp, cách truyền dạy kiến thức hợp lí và hiệu quả của cô.Bài giảng của cô hay như lời ru của mẹ, như muốn đưa con chìm vào giấc ngủ để rồi “à ơi ! con ngủ cho ngoan “.
Chắc cô không biết, lúc kết thúc nhưng buổi học trước hè con chỉ mong sao ,cô sẽ làm giáo viên chủ nhiệm tụi con.Mong ước của con cuối cùng cũng thành hiện thực, con đã nhảy cẫng lên như một đứa trẻ được mẹ cho kẹo khi biết cô sẽ là cô giáo chủ nhiệm lớp con.Kí ức về cô trong tâm trí con đang ùa về.
Cô ạ ! cô có nhớ lúc chuẩn bị vào năm học mới , con là một cô gái chẳng có điểm gì tốt, học hành cũng không đạt loại giỏi, lại còn bị nhiều bạn ghét nữa.Con bị các bạn bắt nạt rất nhiều, đến bây giờ con mới nghĩ phải chăng con ỷ lại người lớn quá! Lúc đó con rất tủi thân, con đã khóc rất nhiều, con khóc vì mình quá yếu đuối không thể bảo vệ được bản thân, thậm chí không có cách nào cho các bạn hiểu được họ sai ở đâu.Thời điểm đó là thời điểm yếu đuối nhất trong cuộc sống của con.Sự yếu đuối của con tăng nhiều hơn khi cô nói rằng :”Có thế mà cũng phải khóc”, con có suy nghĩ ghét cô vì cô chẳng có tí quan tâm nào đến học sinh cả. Nhưng con nghĩ chắc là con hiểu nhầm cô rồi. Con về nhà suy nghĩ và thuyết phục bản thân rằng cô làm điều đó vì muốn con học cách mạnh mẽ hơn . Và giờ đây con đã hiểu rồi cô ạ!
Trong suy nghĩ của con cô là một người dạy học giỏi . Bằng đôi mắt biết nói của cô con cảm nhận được sự cổ vũ trong đôi mắt ấy để rồi sự tận tình nhiệt huyết của cô khiến con quí cô hơn. Với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, cô dạy con với bao niềm say mê, cho con sự tự tin bước vào đời, bước chân vào vòng chiến đấu đầy cam go và thử thách, để chạm vào chiếc cúp vàng trong tương lai. Những tháng này của 3 năm học : sáu, bảy. tám là những lúc con nản chí nhưng con lại nghĩ tới cô, nghĩ tới sự cố gắng của cô muốn chúng con hiểu bài thật chặt chẽ, con đã không cho phép bản thân mình yếu đuối và chùn bước nữa. Con đã vượt qua khỏi sự tự ti, rào cản của bản thân để tiến tới gần những gì thân thuộc mà con tưởng như xa vời con không bao giờ làm được ấy. Đôi lúc nghe cô tâm sự về cuộc sống của cô ,con đã biết được cô muốn rút ra những bài học có ích cho chúng con. Con biết không cuộc sống nào là muôn màn màu hồng cả , chỉ là chúng ta có biết cách tạo ra màu hồng ấy không thôi. Từ khi có cô con đã tụ tin hơn rất nhiều, giờ đây con đã có khả năng bay cao, bay xa rồi cô ạ! Bây gời sắp phải xa cô rồi con mới nhận thức được sự vất vả của người làm nghề giáo , con hiểu những sự bất lực khi cô giảng bài mà học trò không chịu nghe, con hiểu sự thất vọng của cô khi học trò không chịu làm bài tập. Nhưng cô ơi cô đừng bỏ cuộc nhé! con sẽ cùng các bạn và cô vượt qua kì thi đầy gian lao này để chạm tới cái gọi là “đích của tương lai” cô nhé! Con cám ơn những kiến thức bổ ích và tâm huyết của cô, cám ơn sự tận tình, thấu hiểu học sinh của cô đã giúp con vượt qua vấp ngã của cuộc sống. Con không biết dành tặng món quà nào để báo đáp ân tình của cô, con chỉ dặn lòng mình cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng của cô và mọi người. Đó chính là món quà kì diệu của con tặng cho cô.
Cô ơi ! con không biết cảm xúc của mình bây giờ là gì cả. Con không biết nói gì hơn chỉ biết chúc cô luôn mạnh khỏe , thành công trong công việc và cuộc sống , truyền đạt những kiến thức bổ ích cho thế hệ sau.Tặng cô bài thơ :
“Chẳng phải cha, cũng không phải mẹ
Nhưng sao chăm con từng nét chữ
Nắm tay con dắt trên đường đi
Để rồi con quên mất
Bỏ lại cái gọi là tình thương
Làm thầy cô sao lặng thầm đến vậy
Cứ công hiến để rồi lãng quên
Gửi cô-người giữ lủa yêu thương!!!