Gửi đến cô giáo chủ nhiệm của tôi – Người lái đò đưa bước chúng em tới tương lai

Trong mỗi chúng ta, ai ai cũng có những lời vẫn luôn giấu kín ở trong lòng mà không nói ra. Tôi cũng vậy. tôi viết bài dự thi này không mong muốn rằng mình có thể được giải mà chỉ là muốn nói ra những điều mà tôi luôn giấu trong lòng bấy lâu nay và cũng phải suy nghĩ rất lâu thì tôi mới có đủ can đảm để mà nói ra những điều này…

Cô ơi! Em có rất nhiều điều muốn nói với cô, cô ạ! Có lẽ những điều em sắp nói ra đây không được hay, không được đặc sắc, không được cảm động nhưng em vẫn muốn nói những điều mà em đã cất giữ rất lâu trong lòng mình.

Cảm ơn cô đã dìu dắt chúng em từ ngày đầu tiên bước vào trường. Cảm ơn cô vì đã luôn nhẹ nhàng khuyên bảo, tha thứ cho chúng em mỗi khi chúng em lầm lỗi. Cảm ơn cô vì cô đã luôn dõi theo từng bước chân, luôn âm thầm bảo vệ chúng em đẻ chúng em có thể trưởng thành và mạnh mẽ như ngày hôm nay. Thật sự chúng em rất biết ơn cô. Nhưng chúng em cũng phải xin lỗi cô: Xin lỗi cô vì những lần quậy phá, xin lỗi cô vì những lúc chúng em không nghe lời, xin lỗi cô vì những lỗi lầm mà chúng em gây ra. Không biết đã bao nhiêu lần chúng em đã làm cô buồn và thất vọng, không biết đã bao lần chúng em làm cô tức giận và không biết cô đã bao nhiêu lần phải rơi nước mắt vì chúng em. Nhiều quá rồi cô nhỉ? Muốn nói lời xin lỗi với cô nhưng lại ngậm ngùi rồi lại chỉ giữ ở trong lòng. Nhưng cô ơi! Dù chúng em có quậy phá, ngỗ nghịch thế nào đi chăng nữa thì trong lòng chúng em, chúng em luôn biết ơn những gì cô đã làm cho chúng em. Chúng em luôn yêu thương, kính trọng cô, luôn luôn coi cô như người mẹ thứ 2 của mình.

Từ tận sâu trong đáy lòng, chúng em luôn muốn nói: Cô là người mẹ yêu thương chúng em, là người thầy luôn dạy bảo chúng em từ những việc nhỏ nhặt nhất, là người soi sáng con đường chúng em đi, là người lái đò đưa chúng em bước tới tương lai. Và cuối cùng, chúng em muốn nói: “Cảm ơn cô vì tất cả!”.