Trong cuộc đời học sinh, có lẽ ai cũng có những kỷ niệm vui, kỷ niệm buồn với cánh phượng đỏ thắm cùng đó là một trang giấy trắng chứ nhỉ? Hay phải chăng đó lại là một kỷ niệm với bạn bè, thầy cô chứ? Em cũng vậy, kỷ niệm của em chỉ là những lần học tập, kỳ thi,… Và bây giờ cũng đã gần một năm đã trôi qua nhưng những kỷ niệm đó em không hề quên – những kỷ niệm mà em cảm thấy sâu sắc nhất trong cuộc đời học sinh của mình trong suốt hai năm học trung học cơ sở trước khi chuyển trường cùng với tập thể lớp và thầy. Thầy – Người thầy giúp em chững trạc, chỉ huy tốt hơn, không chỉ vậy thầy còn giúp cho em biết cách giao tiếp được thuận lợi, phù hợp với mọi tình huống hơn. Đó là thầy- Thầy Lê Văn Ngôn- thầy chủ nhiệm đầu tiên – Người cha thứ hai của em.
Ngày bước chân vào buổi học đầu tiên của cấp hai – cấp trung học cơ sở, em đã cảm thấy hồi hộp khi được gặp bạn mới như ngày mới đi học lớp một. Bởi ngày đó, chúng em sẽ được gặp nhiều, làm quen với nhiều bạn học sinh hơn. Sau khi chúng em vào cùng một lớp thì khi đó không khí sôi động, vui tươi hẳn lê. Nhóm bạn chúng em ngồi chung một bàn và bắt đầu những lời chào hỏi, làm quen mới. Lúc ấy thật vui biết bao! Một lúc sau, không khí ồn ào ấy bỗng dịu hẳn đi, một người thầy nhẹ nhàng bước vào lớp, thay cho không khí ồn ào là những lời bàn luận về thầy:
-Trông thầy chắc nghiêm khắc quá nhỉ?
-Tớ nghe anh tớ bảo thầy khó tính lắm cơ, thế thì chết mất đấy, không biết rồi sẽ sao đây…
Nhưng có một bạn lại thì thầm vào tai em nói nhỏ một câu:
– Trông thầy “đẹp trai” nhỉ, trẻ với lại trông thầy hiền nhỉ?
Sau đó những người bạn “xa lạ”, cả chúng em đều đứng dậy và cố chào thầy với ước mong được nghiêm túc nhất nhưng ngược lại thì cả lớp lại chào loạn xạ hết lên:
– Chúng em chào thầy ạ!
Theo đó là những câu chào lý nhí của các bạn ngồi cuối “chạy vang theo”: “Chúng em chào thầy ạ”. Theo suy nghĩ của em thì có lẽ người thầy mà các bạn cho rằng “khó tính” ấy sẽ mắng cho chúng em một trận. Nhưng không, thầy lại nhìn chúng em với ánh mắt trìu mến như một người cha gặp lại các con và đâu đó trong ánh mắt thầy ánh lên những tia sang khiến em, hay có lẽ là cả các bạn cảm thấy ấm áp, yên tâm, đỡ hồi hộp với những người thầy, người bạn mới. Theo đó thầy ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống bằng cử chỉ rất nhẹ nhàng. Đứng trước hơn 20 học sinh thầy ôn tồn, nhẹ nhàng nói:
– Chào cả lớp, thầy xin tự giới thiệu, thầy tên là Ngôn – Lê Văn Ngôn. Thầy sẽ chủ nhiệm lớp cho đến cuối năm. Bây giờ, các em có điều gì thắc mắc thì cứ giơ tay ý kiến, thầy sẽ trả lời, giải đáp cho các em…
Tiếp theo đó, sau những phút giây còn lạ lẫm em đã làm quen được với nhau chính nhờ sự giới thiệu, tận tình chỉ bảo của thầy. Không chỉ vậy, vài tuần sau những đôi bạn được thầy xếp ngồi cùng nhau đã thành đôi bạn thân, dù chỉ mới làm quen, chào người bạn mới. Kể cả em cũng vậy, điều đó khiến cho em và cả nhóm chúng em làm quen được nhiều bạn mới để vui chơi, học tập tốt hơn.
Vào trong những tuần đầu của năm học, chúng em chưa hiểu rõ được tính cách của thầy, nhưng qua nét ăn mặc giản dị ấy của thầy em nhận thấy rằng: Thầy không phải người thầy nghiêm khắc hay khó tính, cục cằn như các bạn ấy nói. Mà ngược lại, thầy lại là một người giản dị, hiền từ và thầy còn là người quan tâm tới học sinh nữa chứ! Em còn nhớ, cứ đến mùa mưa thầy lại vội đi vào trường rất sớm đẻ cùng các bạn địa phương đi vào tận những ngôi làng cách trường những bốn, năm cây ấy để với một mục đích mà những bạn khác cho rằng nhỏ nhoi, mục đích chỉ là gọi, khuyến khích các bạn đi học.Không chỉ vậy, có bạn nào nghỉ học là thầy hỏi luôn, không hỏi các bạn nhà gần thì có lẽ thầy lại gọi điện về nhà hỏi bạn ấy làm sao không đi học, tại sao lại nghỉ, có ốm hay không mà lại không đi học,… Trong cả năm học, không bết vì sao lớp hay đứng cuối trường đến vậy, thầy đã hỏi cả lớp nguyên nhân và ý kiến lên thầy tổng phụ trách. Nhưng điều đó không giải quyết được gì, lớp vẫn đứng cuối và hoài đứng cuối, trong những ngày chào cờ xong trông nét mặt thầy buồn lắm. Có lẽ thầy buồn vì lớp ngày càng lùi xuống và không tiến lên được. Điều đó càng cho em thấy, thầy là một người con người “hiền như bụt”, quan tâm học sinh, quan tâm lớp như con đẻ của mình vậy. Rồi cuối năm, bố của một bạn trong lơp bị bệnh – một căn bệnh thế kỷ- ung thư phổi, ngày nào đến lớp thầy cũng hỏi thăm xem bố bạn ấy đỡ chưa, bệnh tình ra sao rồi…Những hình ảnh đó càng làm cho em cảm thấy thầy quan tâm học sinh, điều đó càng cho em cần phải:
“Vua, thầy, cha, ấy ba ngôi
Kính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng”.
Và trong suốt năm học, thầy đều dạy chúng em điều hay lẽ phải, cái đúng cái sai, điều gì nên làm và điều gì không nên làm hay những điều gì nên học hỏi, học theo chúng và những điều không nên học theo chúng. Hàng ngày chúng em cảm thấy vui vẻ khi dến mỗi tiết học của thầy, bởi mỗi tiết học của thầy mang lại cho chúng em nhiều niềm vui, nhiều mọi thứ để học hỏi. Thầy luôn lấy ví dụ từ thực tế, cuộc sống để dạy chúng em nên người. Thầy ơi, em muốn nói:
“Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thức
Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương.”
Ơn của thầy cao cả như:
“Ơn Thầy không bằng gốc bễ,
Nghĩa Thầy Gánh vác cuộc đời học sinh.”
Rồi năm học cũng qua, năm tới em vui mừng khi lại được chính bàn tay thầy dìu dắt một lần nữa. Trong năm học đó, dường như những lời dạy năm xưa đã khiến em trưởng thành hơn, biết phân phối, giải quyết các vấn đề trong lớp một cách hợp lý hơn. Trong năm học đó, em cũng đã biết cách để lớp mình không bị đứng “bét” ít hơn năm trước. Suốt năm học, em cảm thấy dường như thầy tự hào hơn về lớp với các thầy cô bộ môn, chủ nhiệm khác trong trường. Em còn nhớ, có lần thi nghi thức đội ở trường vào năm trước, lớp kết hợp với lớp 9 đã đạt giải nhì. Nhưng lần này lại khác, vào lúc thi chúng em đều rất hồi hộp, lo lắng không khác gì như “cầy sấy”. Sau lượt tập lại trước mắt thầy, cả lớp thi rất nghiêm túc. Điều đó tạo cho lớp một sự đoàn kết. Và điều kỳ diệu đã đến, không biết là may mắn hay do tinh thần đoàn kết của cả lớp, cũng chẳng biết là do sự chỉ đạo của thầy, mà trong kỳ thi đó lớp đã đạt giải nhất và giải nhì. Hơn chúng em, em cảm thấy thầy lại là người vui mừng và tự hào về lớp nhất. Không chỉ vậy, em còn thấy thầy là một người biết quan tâm tới cộng đồng. Cứ khi có những đợt hiến máu tình nguyện,thầy đều tình nguyện hiến tặng máu. Em cảm thấy ơn thầy như:
“Ơn thầy soi lối mở đường
Cho con vững bước dặm trường tương lai.”
Cuối năm cũng là lớp em phải chia tay lớp, chia tay trường và cả thầy cô để đến học ở một ngôi trường mới biết bao nhiêu bạn bè xa lạ. Liên hoan lớp, chia tay lớp, em cảm thấy không ngày nào vui hơn ngày ấy trong cuộc đời học sinh của mình. Những cái kẹo, miếng bánh điều chia cho nhau, đều mời tận tay thầy cô. Những bức ảnh do thầy và các thầy cô khác chụp, em cảm thấy chúng đẹp hơn bao giờ hết. Thỉnh thoảng để cho không khí được vui hơn, sôi động hơn, chúng em đều bôi lên mặt nhau bôi bánh kem lên mặt nhau. Ngày hôm ấy, có lẽ em sẽ mãi không quên, thưa thầy. Em còn nhớ lời thầy dặn, khi biết em sẽ chuyển đi. Những ngày trước đó các thầy cô và cả thầy đều dặn em rằng: “Về quê nhớ cố gắng chăm chỉ học thật giỏi nha em. Tương lai của em đang ở phía trước cố gắng lên để đạt được mục đích của mình nhé em. Ở quê, điều kiện học tốt hơn, không như ở trong này. Ở đó, em sẽ được học một cách thực tế, được xem nhiều thí nghiệm và mô hình thật hơn, nó sẽ khiến cho em học tiếp thu được nhanh hơn. Chính vì thế, hãy cố gắng học lên nhé em, tương lai của em đang ở phía trước đó”. Sau một năm học ở đây, thầy biết được kết quả học tập của em, thầy cũng đã từng nói – một câu nói mà em cho rằng nó ẩn chứa bao tình thương dạt dào như tình cha, ngọt ngào như tình mẹ: “Cố gắng chăm ngoan học giỏi nhé em”.
Thầy ơi, cũng đã gần một năm xa cách thầy cô ở trường cùng tập thể lớp nhưng em cảm thấy:
“Thời gian dẫu bạc mái đầu
Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy”.
Trong suốt 310 ngày qua, không một lời hỏi thăm, chúc mừng thầy nhân ngày 20/11- Ngày Nhà Giáo Việt Nam thầy “tha lỗi” cho em nhé. Nhân tiện qua cuộc thi này, em muốn nói lời cảm ơn trân trọng nhất tới thầy- người thầy chủ nhiệm đầu tiên của em- người thầy dạy cho em biết bao lời hay lẽ phải. Em cảm ơn thầy vì thầy đã dạy cho em biết cách làm người- một con người- một học sinh tốt. Em cảm ơn thầy vì thầy đã dành hết yêu thương, quan tâm chúng em như con của mình. Em cảm ơn vì sự quan tâm hết mực của thầy đến với chúng em, ơn nghĩa của thầy sâu nặng đến nhường nào. Hơn hết, em muốn nói lời cảm ơn tự tận tâm đáy lòng – em cảm ơn thầy rất nhiều. Em cảm ơn thầy từ tất cả mọi thứ – thầy người thầy chủ nhiệm đầu tiên của em.
“Người thầy, vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày, giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.
Để em đến bến bờ ước mơ,
Rồi năm tháng sông dài gió mưa…”