Khoảng lặng

Mở của trái tim tôi bước vào con đường mòn đầy nắng, gió và kỷ niệm, men theo con ngõ nhỏ nơi góc khuất chứa đựng ký ức về một người thầy, một người mẹ hiền tôi chợt lặng người đi khi nhìn về quá khứ. Cái ký ức non nớt của một đứa trẻ chưa bao giờ sống động và kỳ diệu đến thế.

Lại một mùa thu nữa trôi qua, cái khí trời ảm đạm vừa đẹp mà vừa buồn lại làm tôi nhớ đến những buổi học ngày xưa… Làm sao tôi quên được cái buổi học đầu tiên ấy, ngày mà tôi gặp cô-người đã thay đổi một phần lớn trong tôi, đặt cho tôi một niềm tin trên con đường phía trước. Cô-một vì sao dẫn lối cho tôi hôm nay và mai sau. Phải diễn tả cảm xúc này như thế nào? “Cô-một tiếng gọi mộc mạc đơn sơ chan chứa bao tình cảm đáng kính”. Cô đến với tôi như một món quà vô giá mà thượng đế trao tặng. Là thiên sứ mang cho tôi nguồn tri thức dồi dào triết lí sống. Và…. Người thầy ấy: Là một người tuyệt vời…

Tôi nhớ mãi hình ảnh cô những tháng ngày cô dạy ân cần cho tôi từng chút một. Cô dạy môn Ngữ Văn, đây là môn tôi học khá tốt và được chọn vào đội tuyển của trường. Cô dạy cho chúng tôi mà không hề nhận học phí, dù biết cô còn khổ hơn chúng tôi rất rất nhiều. Những buổi học thêm, cô ngồi bên cạnh, giảng cho chúng tôi nghe từng bài tập ngữ pháp, chỉnh sửa chu đáo từng lỗi nhỏ cũng như cách hành văn của chúng tôi. Tôi thương cô, thương cô nhiều lắm, thương không sao cho hết nỗi lòng.

Khoảng thời gian được học với cô là khoảng thời gian thật đẹp, bởi lẽ xung quanh cô tỏa ra thứ ánh sáng đầy dịu hiền và ấm áp. Nó xoa dịu trái tim tôi, nó thôi thúc chúng tôi học tập, nó đốt cháy ngọn lửa nhiệt huyết trong tôi, khơi gợi về những miền đất đầy mơ ước. Thỉnh thoảng, cô hay kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện của cô, của những anh chị khóa trước giúp chúng tôi hiểu hơn về cuộc đời. Cô đối với chúng tôi thương yêu là thế, nhưng không ít lần chúng tôi làm cô buồn. Cô khi buồn cũng thật khác, cô chẳng bao giờ chỉ trích chúng tôi bằng những lời trách mắng thậm tệ, cô chỉ ngồi đó, im lặng, buộc chúng tôi phải tự kiểm điểm lại bản thân mình. Đối với cô chúng tôi như những đứa con đẻ của mình, cô  luôn dành cho chúng tôi những tình cảm ấm áp, sự bao dung độ lượng của một người mẹ hiền .

Mà nào đâu, Ở cái tuổi nổi loạn, không hiểu sự đời ấy, con người  ta có chịu suy nghĩ kĩ càng thông suốt về bất cứ điều gì đâu. Mãi đến tận sau này, tôi vẫn không thể nào quên được đôi mắt đượm buồn của cô ngày ấy. Chẳng bao giờ tôi tìm thấy một tình yêu thương to lớn như vậy ở ngoài gia đình mình nữa. Khi ấy, chúng tôi vẫn cứ hồn nhiên vui đùa, có biết đâu rằng cô giáo tôi phải nhọc nhằn với những nỗi trăn trở muộn phiền. Tôi chẳng nhớ bao nhiêu lần chúng tôi khiến cô buồn như vậy, chỉ nhớ có rất nhiều lần, rất nhiều lần…. Đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại tôi cảm thấy mình có lỗi với cô nhiều lắm. Và cũng muốn nói xin lỗi cô thật nhiều…

Cô luôn nói với chúng tôi “thành công không phải là điểm đến, mà là cả một hành trình nỗ lực của con người”. Câu nói đó như khắc sâu vào tâm trí tôi vậy, mặc dù con đường học tập có nhiều khó khăn, thử thách nhưng chúng ta biết vượt qua, cố gắng, càng quyết tâm thì chúng ta càng có nghị lực để thực hiện nó. Đó là tất cả những gì tôi học tập được từ cô. Cô như là một người truyền cảm hứng cho tôi, cô hướng chúng tôi tới một tương lai tươi sáng, những lời cô nói khắc sâu vào trong tim tôi, tôi thật sự yêu quý và tự hào khi được lĩnh hội những kiến thứ từ thầy. Tôi thật sự cảm ơn thầy vì tất cả những gì thầy đã truyền dạy cho tôi.

Viết đến những dòng này tôi thật sự muốn  khóc. Tôi khóc vì sự nhút nhát của bản thân, chẳng dám nói những lời này trước mặt cô, chỉ dám ngồi đây, viết những dòng này mong nhờ những chia sẻ của mọi người mà cô có thể đọc được. Tôi khóc vì đã không biết trân trọng những tháng ngày đã qua để đến khi sắp phải xa cô mới biết hối hận. Tôi muốn nói với cô“ Con xin lỗi và cũng cảm ơn cô rất nhiều. Con xin lỗi vì đã khiến cô thất vọng. Xin lỗi cô vì những lỗi lầm đã qua của con mà cô chẳng bao giờ đê ý. Cảm ơn cô vì những tình cảm cô dành cho con. Cảm ơn cô vì sự ủng hộ, giúp đỡ con những ngày qua…. Con yêu cô nhiều lắm ,người mẹ thứ hai của con”.

Gửi vào gió… Lời xin lỗi với nước mắt…..”MẸ!” Cô ơi cho con gọi cô một tiếng mẹ nhé! Con yêu mẹ nhiều – người thầy trong trái tim con… Mong thời gian đừng trôi để lá bàng ngừng rơi và mái tóc mẹ tôi không bị ngả màu.