Lại một lần nữa cây bàng già sừng sững trơ trọi lá, một lần nữa cái giá lạnh của những ngày đông đến như bao trùm lên nét khắc khoải của một góc tường nơi… Ngôi trường xưa yêu dấu. Tôi về thăm lại nơi ấy… Xa trường rồi tán bàng ấy nhớ không? Sao đã sải cánh bay? Sao khỏi xuyến xao lòng? Những giận hờn, những yêu thương nay đã lắng đọng nhưng có lẽ, dòng cảm xúc trong tôi cứ dâng trào và sự nghẹn ngào là không thể diễn tả hết được. Tôi nhớ, nhớ lắm ngày trước… Vẫn hàng ghế đá trơ mình nhìn lưu luyến ấy, vẫn lớp học bé nhỏ ấy dưới bầu trời xanh cùng sắc đỏ của chiếc khăn quàng hòa quyện, vẫn là hình bóng dịu hiền năm xưa, lời cô thầy nhẹ nhàng đi vào lòng tôi, ấm áp và chan chứa biết dường nào.
Cứ như vậy bao thế hệ, mùa xuân héo tàn rồi lại nở. Nhưng thầy cô với tình thương chan chứa bao la kia thì vẫn ở mặc bao mùa hoa phượng nở rồi phai, bao lớp người dường như đã cập bến… Thầy cô vẫn lặng lẽ bất chấp sóng cả, mưa to gió lớn hay mọi thử thách cuộc đời để tiếp tục công việc thầm lặng mà tràn đầy nhiệt huyết của mình.
Cô ơi! Con nhớ lắm… Nhớ những ngày đầu con đến lớp, cô nhẹ nhàng xoa đầu bảo ban con đừng khóc nữa. Nhớ lắm lúc cô cầm tay con viết những nét đầu tiên, ánh mặt hiền từ và hơi ấm cô như tiếp cho con thêm sức mạnh. Tà áo dài mong manh trong gió, dáng cô bỗng gầy hơn và ánh mắt hình như thêm nhiều nỗi niềm trăn trở. Cô ơi! Có phải do chúng con đã làm cô thêm nhiều phiền muộn, tuổi học trò quá đỗi nghịch ngợm phải không cô! Giọng nói thanh thót đưa chúng con đến những miền đất xa lạ trong những câu chuyện kể về tình thương. Hay đơn giản là nụ cười như nắng ấm soi tận đáy lòng và tâm hồn non nớt của chúng con. Con biết: Tuổi thanh xuân của cô gắn liền với những khao khát trồng người, dạy dỗ con thành người. Trong mắt cô, tụi con mãi là những đứa trẻ cần lắm tình thương từ “người mẹ” dẫn dắt trên con đường tới vinh quang cô nhỉ!… Cô, chúng con muốn thốt lên cho cả thế giới biết “ CẢM ƠN CÔ, CẢM ƠN NHỮNG BÀI HỌC ĐẦY TÌNH NGƯỜI ĐÁNG TRÂN TRỌNG”