Ký ức tuổi học trò

“Mỗi con người chúng ta đều cần phải cố gắng! Không phải vì khả năng của bản thân mình mà chỉ làm được như vậy, không phải vì những khó khăn, thất bại mình vấp phải mà ngã khụy. Vậy tại sao em không lấy nó làm điểm tựa mà đứng lên, lấy nó làm tiền đề để em đạt được thành công, kết quả mà tmình mong muốn”. Đúng vậy! Cô giáo tôi đã dạy tôi như thế, có lẽ đó là lời khuyên, lời dạy đầu tiên mà tôi thấm thía nhất từ trước đến giờ. Tôi còn nhớ, lần đầu tiên cô trang dạy địa lí chúng tôi là vào đầu năm lớp 8, tôi là một học sinh khá môn địa nên theo đội từ khi vào cấp 2, ngày đầu tiên cô gặp đội tuyển chúng tôi, cô không dạy luôn lý thuyết, kĩ năng làm bài mà cô dạy chúng tôi cách sống, cách học tập sao cho hiệu quả. Và có lẽ rằng, cũng từ đó mà tôi thấu hiểu được thế nào là nỗ lực phấn đấu, thế nào đạt được thành quả và… Thế nào là khó khăn khi vấp ngã. Thấm lắm chứ! Những lần cô trò chúng tôi ở lại muộn nhất trường, cả cô và trò đều thấy mệt những qua những lời động viên, khích lệ của cô chúng tôi lại càng cố gằng học tập chăm chỉ hơn. Năm nay cuối cấp rồi, mỗi đứa chúng tôi đều có gắng đạt được chút thành tích gì đó tặng cô, chúng tôi biết những giải thưởng mà chúng tôi dành được tuy không cao nhưng với cô giáo thì đó lại là sự đền đáp đáng quý nhất. Thật là vui khi năm nay cả 3 đứa chúng tôi đều có giải cô cũng vui mừng lắm. Với tôi đó là những kỷ niệm mà chúng tôi không thể quên được tôi là một học sinh không giỏi 3 môn toán văn anh nên khi tôi đã đạt giải huyện nên tôi không đi tiếp. Khi biết các bạn đội tuyển của mình đạt giải tôi vui lắm. Năm nay là nay cuối cấp lòng tôi có biết bao sao xuyến và xúc động lại với những kỷ niệm.