Lời em muốn nói

Thời gian có thể xóa nhòa đi mọi thứ nhưng không thể nào xóa đi hình ảnh của một người phụ nữ trong lòng tôi. Chắc hẳn sẽ có bạn thắc mắc đó là ai? Là người như thế nào? Và cũng sẽ có bạn nghĩ đó chính là mẹ của tôi. Mẹ là người sinh ra tôi, nuôi tôi lớn lên, cho tôi ăn học nhưng cũng có một người mẹ thứ hai _ đó là cô giáo tôi người mà đem lại cho tôi những tri thức, dạy cho tôi những bài học hay, kể tôi nghe những câu chuyện bổ ích, giúp tôi hiểu cuộc sống xung quanh.

Người mẹ hiền thứ hai, người luôn bên tôi cùng tôi đồng hành trong học tập, chỉ cho tôi những gì mà tôi chưa biết,…
Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa nó là một quy luật tự nhiên một đi không trở lại. Thế là đã được hai năm rồi đấy nhưng tôi chưa có cơ hội để nói ra một chuyện mà tôi đã giấu trong lòng từ lâu. Thật là khó để bày tỏ nó ra ngoài nhưng hôm nay tôi sẽ nói về điều đó.

Cô ơi! Đứa học sinh bướng bỉnh, lười học của cô đây không biết cô còn còn nhớ em không. Em có nhiều chuyện muốn nói với cô nhưng mỗi lần định nói thì em không biết mình nên bắt đầu từ đâu nữa. Hôm nay, bỗng em nhận được thông báo viết bài dự thi về: ”người thầy trong tôi là ….” Khi đọc xog thông báo trong đầu em bắt đầu nghĩ tới cô.

Em nhớ có lần em đã cãi lại cô làm cô buồn. Có những lần em không chịu học bài để cô bực tức. Trách nhiệm của một đứa học sinh đi học là trước khi đến lớp phải làm bài tập đầy đủ nhưng em lại không làm. Cô rất buồn vì hành động của em và sau đó ngả bệnh không đi dạy được. Những gì cô muốn em làm em đều làm ngược lại. Em luôn cho rằng cô lúc nào cũng áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác nhưng em đâu hiểu những gì cô làm là muốn tốt cho em. Những lúc em ngang bướng không chịu nghe lời cô trách mắng gì em mà lại đến bên em ân cần khuyên bảo. Cô cho rằng những việc em làm và những hành động của em là do áp lực từ phía gia đình . Cô đã từng kể cho tôi nghe một câu chuyện: “có một bạn học sinh nhỏ bằng tuổi của tôi nhưng bạn rất bất hạnh vì bố mất sớm, mẹ thì bệnh tật. Nhưng bạn đó vẫn cố gắng học tập, bạn luôn là một học sinh suất sắc của lớp. Ngoài giờ học bạn còn đi làm để kiếm tiền phụ giúp gia đình mà không một lời than vãn . Bạn luôn vượt lên trong hoàn cảnh học tập chăm chỉ . Ước mơ của bạn sau này là làm một bác sĩ thật giỏi để chữa bệnh cho mẹ.”Sau khi nghe xog câu chuyện em vẫn bướng bỉnh cho rằng mỗi người một hoàn cảnh khác nhau cô không thể nào hiểu được . Với một đứa học sinh lạnh lùng, vô cảm này em chẳng bao chịu hiểu và thông cảm cho cô

Cô ơi! Đứa học sinh bướng bỉnh của cô sau hai năm đã trưởng thành hơn nhiều rồi cô ạ. Em đã hiểu được mọi thứ cô nói với em, hiểu được những nỗi buồn, hiểu được những suy nghĩ, những tâm tư của cô rồi. Không biết bậy giờ em hối liệu có kịp không cô? Cô có tha thứ cho em không ? Em biết những việc em làm không đáng được cô tha thứ nhưng em vẫn muốn được nói xin lỗi với cô. Cô từng nói trên đời có ba thứ không thể lấy lại được thời gian, lời nói, hành động. Những thứ đó em đều tự tay mình làm mất hết rồi. Em đã làm cô bị ốm, làm cô có thêm những nếp nhăn trăn trên mặt, làm cô lúc nào cũng buồn phiền vì em. Giờ đây, em đã trưởng thành hơn đã biết thế nào là đúng là sai đã hiểu được mọi chuyện hiểu được những gì cô nói với em. Em chỉ mong nhận được một lời tha thứ từ cô.

Cô ơi! Em xin lỗi! Em sai rồi! Học sinh của cô giờ đã hiểu được những nỗi buồn của cô rồi. Em chẳng biết nói gì hơn, em chỉ mong cô sẽ tha thứ cho em và em ước cô lúc nào cũng khỏe mạnh để tiếp bước cho những học sinh nhỏ phía sau.