“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” Câu tục ngữ mà dường như chắc hẳn trong lòng mỗi chúng ta rất quen thuộc. Nó có ý nghĩa vô cùng to lớn rằng: “Chúng ta phải biết ơn người dìu dắt, dạy dỗ mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất”.
Mẹ người luôn dìu dắt, dạy tôi cách làm người, dạy tôi cách chung sống, sống theo lẽ phải bảo vệ cái đúng, biết giúp đỡ mọi người,… Có lẽ những điều mẹ dạy tôi không bao giờ kể hết. Mẹ người mang thai tôi suốt 9 tháng 10 ngày, người mang nặng đẻ đau người luôn cho tôi tất cả mà không mong muốn nhận lại gì. Mẹ tôi thật ra không phải là 1 cô giáo nhưng trong lòng tôi mẹ còn tuyệt vời hơn hẳn cô giáo ấy chứ. Tôi không phải là người biết bày tỏ cảm xúc, cũng không phải là một người học giỏi văn để ghi ra những dòng văn tràn ngập cảm xúc, khiến ai nghe và đọc phải có chút động lòng hay nhớ đến tôi, tôi chỉ là 1 người học bình thường, là 1 đứa con của mẹ chỉ muốn thông qua cuộc thi lần này bày tỏ những cảm xúc mà tôi dành cho mẹ. Mẹ tôi năm nay đã 42 tuổi thế cơ mà tren đàu mẹ đã 2 thứ tóc, chắc vì 3 chị em chúng tôi nên mẹ suy nghĩ nhiều đến thế, suy nghĩ đến nỗi tâm tư cực nhọc để rồi cứ phải khổ suốt như vậy. Mẹ tôi chỉ là một người nông dân suốt ngày làm lụng vất vả, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không 1 câu than thở mà vẫn chăm chỉ cần cù đến thế. Nhiều khi tôi ước có là đám mây che cho mẹ lúc trời nắng, là chiếc dù che cho mẹ lúc trời mưa, nhưng đó có lẽ chỉ là mơ ước mà tôi không thể thực hiện được. Hôm nay mẹ đã khóc, tôi chỉ biết đứng nhìn mà không làm được gì mỗi khi tôi quyết tâm làm 1 việc gì đó thì việc đó sẽ không thành công hay không thực hiện được có phải tôi nhu nhược yếu đuối lắm không? Tôi luôn dằn vặt, không biết nói với ai tâm sự với ai có lẽ bài văn của tôi chỉ được 1 hay 2 bạn đọc nhưng mong các bạn đừng cười chê tôi khi nói ra những lời như vậy những lời kể lể của tôi. Lúc nhỏ tôi chưa hiểu chuyện khiến mẹ luôn lo lắng nhưng khi lớn lên tôi vẫn thế luôn làm mẹ lo lắng không yên. Tôi chỉ muốn nói với mẹ là con cảm ơn mẹ rất nhiều, cảm ơn vì tất cả trong lòng con mẹ lúc nào cũng là 1 cô giáo hiền từ. Mẹ luôn răn đe nhắc nhở tôi phải gắng mà học tập cho tốt dừng như mẹ hồi xưa lúc xã hội không dược như bây giờ nghèo khổ lắm mọi người chỉ mong lớn nhanh để tìm 1 việc làm kiếm được tiền chứ không có nhận thức rằng học sẽ giúp ích sau này. Nghĩ lại quá khứ mẹ tôi luôn hối hận vì không cố mà học hết mẹ chỉ học đến lớp 6 mà thôi, sau đó cùng dì của tôi lên rừng chặt củi, hái sim, hái dâu,… Từ trên núi cao cao gánh bộ hàng tiếng dồng hồ. Tôi nghĩ rất nhiều về mẹ nhưng có lẽ do thơ văn của tôi có hạn tôi không thể bày tỏ ra hết được chỉ biết giữ lại đâu đó nơi sâu thẳm trong tim tôi, luôn khắc ghi lời dạy bảo dặn dò của mẹ. Mẹ người luôn dạy cho ta bước đi vững vàng trên đường đời con đường dài nhất cuộc đời con người và luôn quan tâm lo lắng khi ta vấp ngã, luôn mong ta có thể mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn thửu thách gian nan cuộc đời. Mẹ luôn vậy luôn âm thầm lặng lẽ đến bên, cổ vũ động viên ta cố gắng!
Tôi muốn nói với mẹ rằng:
Con không hay thể hiện những hành động, cử chỉ yêu thương mẹ
Con ngang bướng và đôi khi cãi lời mẹ
Chưa 1 lần con ôm mẹ và nói câu con yêu mẹ
Nhưng trong suy nghĩ của con lúc nào cũng là
Con yêu mẹ nhiều lắm
Xin lỗi mẹ vì những lúc con không ngoan
Nhưng mẹ là tất cả đối với con
Mẹ tôi bị thần kinh tiền đình các bạn ạ mỗi lần mẹ đau là cứ tấp thuốc vô đẻ giảm đau thôi. Nhìn thấy cơn đau quằn quại của mẹ tôi chẳng biết làm gì giúp mẹ chỉ biết đứng nhìn mẹ như thế. Trong cơn đau của mẹ tôi thấy mình cần cố gắng làm giúp mẹ điều gì đó nhưng mãi đến giờ tôi vẫn chưa làm được gì khiến mẹ vui lòng. Tôi học không giỏi, cơ mà luôn khiến mẹ lo lắng nhưng mẹ à con hứa sẽ không vậy nữa đâu con sẽ cố gắng cố gắng hết mình sẽ làm vê ngành y để có thể giúp mẹ chăm sóc mẹ tốt hơn trong lúc mẹ đau. Lời văn của tôi không giàu tình cảm, không dạt dào cảm xúc nhưng tôi mong qua bài của tôi các bạn tất cả chúng ta phải luôn yêu quý kính trọng người mẹ, vì mẹ luôn muốn tốt cho ta.
Trên trời cao có muôn vàn ánh sao, trên đồng xanh có muôn vàn cây lúa riêng mặt trời chỉ có 1 mà thôi và mẹ em chỉ có 1 trên đời. Mẹ là duy nhất như mặt trời soi rọi chiếu sáng rọi bước đi của con, mẹ là số một chỉ có 1 trên đời. Cuối cùng con muốn nói với mẹ rằng “Con yêu mẹ nhiều lắm”-cô giáo trong lòng con!