Mẹ yêu!

Gửi mẹ kính yêu của con!

Còn muốn nói hết lòng mình với mẹ lâu lắm rồi, nhưng sao con không thể cất nổi thành lời, đã bao lần con đối diện với mẹ vậy mà cứ mỗi lần muốn nói ra cảm xúc của mình thì cổ họng con cứ nghẹn lại, không nói nên lời!

Lúc còn mới chập chững bước vào ngôi trường Võ Lai này tất cả mọi thứ đều xa lạ với con và mẹ xuất hiện như ánh cầu vồng sau cơn mưa, dịu hiền, thân thiện xua đi những lo toan, sợ sệt trong con. Con và mẹ đã gắn bó với nhau ba năm rồi mẹ nhỉ? Làm sao con quên được những gì học của mẹ, mẹ ơi, con nhớ lắm, con nhớ hình ảnh mẹ trên bục giảng, truyền dạy kiến thức cho tụi con. Mẹ là giáo viên bộ môn kiêm luôn cái chức giáo viên chủ nhiệm, gánh nặng gấp đôi với mẹ của con! Con thương mẹ vô cùng! Không phải ai cũng hiểu hết được những gì mẹ đã hi sinh cho lớp, cho những thế hệ học trò đi qua. Con thương mẹ vì con hiểu được những điều mẹ làm, con thương mẹ vì con cảm nhận được tình thương nơi đây, thử hỏi có mẹ nào mà không thương con, không chung dòng máu nhưng sao con thương mẹ nhiều đến thế, càng thương hơn khi chính tụi con làm nước mắt mẹ rơi. Tập thể 12a1 và mẹ sẽ chẳng thể nào quên đi cái mất mát đau thương này hôm ấy, mãi mãi phải nói lời “tạm biệt vĩnh viễn” với một người học trò ngoan, một người bạn tốt, tất cả mọi người đều phải đón Tết trong niềm tiếc thương. Giá như tụi con nghe lời mẹ, giá như tụi con chấp hành tốt thì bây giờ đâu phải ngồi đây mà hối hận như thế này mẹ nhỉ, còn nỗi đau nào hơn thế nữa, con đã phải bật khóc khi biết mẹ cũng đã mất đi người thân cũng chỉ vì tai nạn giao thông! Tụi con đau một thì mẹ đau tới mười, con biết mẹ thương tụi con nhiều lắm, thấy mẹ khóc mà lòng con như thắt lại. Mẹ cứ mãi lùi về phía sau, âm thầm, lặng lẽ giúp đỡ những đứa con ngây thơ, dại khờ của mình, vậy mà hết lần này đến lần khác, tụi con lại làm nước mắt mẹ rơi. Năm 12-năm cuối cấp, lẽ ra tụi con không được để mẹ buồn vì bất kì điều gì nữa, vậy mà, tụi con chưa thể làm được, chỉ vì cái tính trẻ con, không biết suy nghĩ trước sau, lợi hại, cứ muốn thỏa mãn chính mình mà không hề để ý đến cảm nhận của mẹ, có lẽ khóa tụi con là khóa làm cho mẹ buồn nhiều nhất phải không mẹ? “Con xin lôi”-đây là điều mà con muốn thay tất cả các bạn gửi đến mẹ yêu của chúng con! Mai này ra trường chính tụi con sẽ là người phải hối hận về những ngày tháng là mẹ buồn, chỉ gắn bó với nhau ba năm thôi nhưng đã có biết bao nhiêu kỉ niệm rồi mẹ nhỉ? Vui có, buồn có và có cả đau thương… Gương mặt thân quen ấy con sẽ chẳng thể nào quên được, con nhớ như in gương mặt hạnh phúc ấy, gương mặt tỏa rõ sự bất ngờ khi được tụi học trò chúng con tổ chức sinh nhật cho mẹ trong bí mật, có lẽ mẹ sẽ thắc mắc không biết tại sao tụi con lại biết được ngày sinh nhật của mẹ phải không ạ? Con sẽ không nói cho mẹ biết đâu!Chúng con tuy không thể hiện nhưng vẫn rất thương mẹ, vụng về trong cách ăn nói nên toàn bị mẹ la thôi! Sẽ chẳng ai có thể đếm hết được công ơn của mẹ, thử hỏi có ai đếm được những ngôi sao đêm trên bầu trời, công ơn của mẹ cũng thế, chẳng thể nào cân,đo,đong đếm được! Chỉ còn 2 tháng nữa thôi, mẹ và chúng con sẽ cách xa nhau, mỗi người một phương, thời gian ơi, ngừng lại đi, đừng trôi nhanh như thế, học trò tụi con còn chưa làm được gì để đền đáp công ơn của mẹ mà, sao bây giờ lại sắp phải chia xa rồi! Còn đâu những ngày hội ẩm thực, cắm trại, văn nghệ như thế nữa, còn đâu những cái véo tai khi mình làm sai… rồi đây sau 2 tháng nữa thôi tất cả sẽ chỉ còn là kỉ niệm, con sẽ dành một góc trong tâm hồn mình để lưu giữ tất cả để rồi 10 năm, 20 năm sau chúng cũng vẫn mãi ở trong trái tim con! Nếu có thể, con chỉ mong sẽ làm được điều gì đó thật ý nghĩa dành cho mẹ trong 2 tháng cuối cùng này!

Khi con ngồi viết những dòng này, tự dưng con nhớ đến câu nói của mẹ: “Có mẹ nào mà bỏ con đâu!” Con biết mẹ sẽ mãi ở bên con, mẹ sẽ không rời xa con đâu! Dù thế nào mẹ cũng phải cười thật tươi nha mẹ, mẹ là niềm tự hào của tụi con. Mẹ sẽ mãi là ánh sáng buổi trăng rằm soi sáng cuộc đời chúng con, nắm vững tay chèo đưa chúng con cập bến tương lai mẹ nhé! “Xin lỗi mẹ và cảm ơn mẹ rất nhiều, mẹ yêu!”