Tôi đứng lặng giữa dòng đời xoay chuyển
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời thầy năm ấy có tiếp thoi đưa
Có ánh nắng in hàng cây xanh thẳm
Cuối tháng ba, trời lồng lộng gió lạnh, cái rét không ngọt như tháng giêng, cái rét gợi lại nhiều điều, cuộn mình trong chăn con nhớ cô…
Cô như ngôi sao băng lướt qua đời con, rất nhanh nhưng rất đặc biệt. Con đã bao đêm ngồi chờ một vì sao băng vì niềm tin và sức mạnh của nó, để rồi con thực sự gặp một vì sao của riêng mình, vì sai cho con nhận ra sức mạnh của chính mình.
Cô để lại trong con nhiều điều. Để trong con lại bùng lên khát khao có một ngày con được đứng trên bục giảng như cô.
Nếu thực có một ngày như thế!
Con cũng sẽ cười thật tươi, nụ cười trong nắng tháng 8 giòn tan ngot ngào, nụ cười giữa trời thu xanh ngọc màu trứng sáo, nụ cười có thể thắp lên tin tưởng trong lòng học trò nhỏ. Nụ cười như lần đầu gặp gỡ con đã thấy trên môi cô.
Nếu thực sự có một ngày như thế!
Con sẽ nhẹ nhàng với học trò của mình, như cô đã từng dịu ngọt với con. Lần đầu tiên trong 17 năm cuộc đời non trẻ, con được tuyên dương có bài văn xuât sắc nhất lớp. Khoảnh khắc ấy con chỉ muốn òa khóc mà ôm cô thật chặt. Từng lời ấy như đã thấ vào tin con, thành nguồn sức mạnh vô biên, như giọt sương mát lành rỏ vào đời con, để cuộc đời vốn nhàu nhĩ ấy lại viết lên những hi vọng, để mảnh đất khô cằn trong con lần đầu nở hoa, để con lại nỗ lực với ước mơ của mình.
Nếu thực sự có một ngày như thế!
Con sẽ làm bạn với học sinh của mình như cô đã thân thiết với chúng con. Cô mang kẹo đến cho lũ nhỏ vì chăm học. Cô dịu dàng với lỗi sai của trò. Cô vui vẻ trách móc: “Không lo học suốt ngày chỉ biết trai đẹp”. Cô thực sự khác biệt với những thầy cô khác, bởi cô không chỉ là người lái đò mà là người ban đò.
Nếu thực sự có một ngày như thế!
Con mong mình sẽ dạy cho những đứa con của mình nhiều bài học đạo lí. Từng câu chuyện của cô là từng bước dắt con vào đời trên con đường đúng đắn. Là câu chuyện vì sự bình yên của con chim non vẫn ung dung trước bão táp, về nơi tựa của mỗi người, là bài học phải biết yêu thương, Cô đã cho con nhiều đến thế, con biết báo đáp sao đây?
Nhiều hơn thích một chút là gì nhỉ?
Là yêu?
Vậy nhiều hơn thích là yêu, một chút là gì nhỉ?
Là thương.
Con thương cô như cha, như mẹ , như gia đình, như một phần máu thịt của mình, như một điều thiêng liêng không bao giờ thay đổi.
Con thương cô
Thương nhiều, nhiều lắm…
“Cây phượng già treo mùa hạ trở về
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp
“Các con ráng… Năm nay hè cuối cấp’’
Chút nghẹn ngào… Bụi phấn vỡ lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng giao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đâu?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau.
Mai thầy về, mùa nắng gọi lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi.”